Những gói xôi tình bạn

Tin mới

05/12/2012 06:08

Năm 1980, tôi vào học lớp 4 tại Trường Thắng Tam, TP Vũng Tàu. Lúc bấy giờ, bữa cơm của nhà tôi toàn khoai và rau, có khi cả tháng trời, tôi không biết đến hột cơm. Mỗi buổi sáng, tôi đến lớp với cái bụng lép kẹp.

Tôi nhớ rất rõ đó là vào một ngày cuối năm. Đang ngồi học trong lớp, tự nhiên tôi thấy những chữ viết trên bảng của cô giáo như nhảy múa, hình ảnh cô giáo trên bục giảng cứ nhập nhòe, đôi lúc biến thành hai, ba cô giáo. Ngọc Lan, cô bạn gái rất thân ngồi kế bên, nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng.
Ngọc Lan sờ trán tôi một lúc rồi nói thì thầm: “Mình nghĩ có lẽ tại bạn đói quá”. Nói xong, Ngọc Lan liền lôi trong cặp ra một gói xôi đậu đen với muối mè rồi đưa cho tôi. Ăn xong, người tôi tỉnh hẳn ra.

Sau đó, ngày nào tôi cũng nhận được một gói xôi từ Ngọc Lan và ăn một cách ngon lành. Cho đến một hôm vào buổi trưa, khi tôi và Ngọc Lan đang nắm tay nhau đi học về thì mẹ Ngọc Lan bất ngờ đến trường đón bạn. Sau khi mẹ lục chiếc cặp đi học không thấy gói xôi đâu, Ngọc Lan đành nói thật với mẹ là đã đưa gói xôi cho tôi ăn vì thương tôi đói quá. Mẹ Ngọc Lan nghe vậy liền ôm chặt lấy bạn khóc nức nở: “Sao con không nói thật cho mẹ biết để mẹ mua hai gói…”.

Thì ra, mẹ của Ngọc Lan phải đi làm tăng ca nên buổi trưa không về nhà được. Buổi sáng, sau khi cho Ngọc Lan ăn sáng xong, bà ghé vào một hàng xôi ven đường mua một gói xôi bỏ vào cặp để buổi trưa Ngọc Lan ăn tạm. Những gói xôi đó Ngọc Lan đã đưa cho tôi ăn nên buổi trưa bạn ấy phải nhịn đói. Nhận thấy vẻ mặt mệt mỏi bơ phờ của cô con gái nên bà mẹ sinh nghi. Trưa hôm ấy, bà quyết định bất ngờ tới đón Ngọc Lan ở cổng trường để kiểm tra chiếc cặp của bạn.

Nhớ lại những năm tháng đi học khốn khó đã qua nên bây giờ dù kinh tế gia đình cũng không khá giả gì, tôi và các con vẫn cố dành dụm tiền hỗ trợ cho các học sinh và sinh viên nghèo đến lớp; vận động mọi người gom góp quần áo, sách giáo khoa cũ gửi cho những học sinh nghèo vùng sâu vùng xa… Tôi vẫn thường dạy các con tôi rằng nhân ái là một việc mà con người phải làm trong suốt cuộc đời.

Nguyễn Thị Thúy Nga (Vũng Tàu)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất