Mẹ ơi, con xin lỗi...

Tin mới

17/08/2013 23:40

Khi nhìn những giọt nước mắt của mẹ, con biết mình đã mắc một lỗi lầm không thể tha thứ. Con chưa bao giờ thấy mẹ khóc, ngay cả những lúc đau khổ nhất khi ba bỏ theo một người phụ nữ khác. Lúc đó, con tưởng mẹ sẽ gào khóc, sẽ vật vã, sẽ kêu la để cả thế giới này biết rằng những hy sinh của mẹ đã trở thành vô nghĩa; rằng người đàn ông mẹ yêu thương, tin tưởng nhất đã quay lưng với mẹ.

Chính lúc ấy mẹ cũng không khóc. Khi em Linh bệnh, mẹ không còn thứ gì có thể bán để mua thuốc cho em thì mẹ cũng cắn răng không khóc. Khi con thi đậu đại học, mẹ mừng vừa đi vừa chạy từ chỗ bán hàng về nhà nhưng mẹ cũng không khóc... Mẹ bảo bao nhiêu nước mắt mẹ đã nuốt ngược vào lòng và sẽ không có điều gì có thể làm cho mẹ rơi nước mắt...

Thế mà chính con đã làm cho mẹ phải cúi mặt giấu đi sự bất lực, đớn đau... Chỉ vì một người con trai không xứng đáng mà con đã toan hủy đi sự sống của mình, hủy đi hình hài mà mẹ đã khó nhọc mang nặng đẻ đau và nuôi lớn. Khi ấy, con chỉ muốn lấy cái chết để trả thù kẻ đã phản bội, lấy cái chết để cho mọi người thấy tất cả đàn ông trên thế gian này đều là những kẻ xấu xa. Khi ấy con không nghĩ đến nỗi đau của mẹ. Chỉ khi nhìn thấy mẹ gục xuống bên giường bệnh của con và giọt nước mắt của mẹ ấm nóng trên tay con thì mọi thứ trong con mới rõ ràng, minh bạch. Khi ấy con mới thấy mẹ và em Linh là những điều thiêng liêng, quý giá nhất trên cuộc đời này mà con có được.

Mẹ ơi, con xin lỗi... Sẽ chẳng bao giờ con dám xem thường mạng sống của mình. Sẽ chẳng bao giờ con ngu dại như vậy nữa. Cuộc sống này là mẹ cho con nên con chẳng có quyền gì hủy hoại nó. Mẹ ơi, con xin lỗi!

Hà Mai
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất