Kết nối, lan tỏa yêu thương

NGỌC GIANG

Trong các con hẻm bị phong tỏa, sau những cánh cửa khép kín là biết bao gia đình đang cạn dần lương thực.

Nghề báo cho tôi cơ hội được đi nhiều nơi, gặp nhiều người, chứng kiến biết bao số phận khác nhau để có thông tin chuyển tải lên mặt báo nhằm mang đến sự thay đổi tích cực trong cuộc sống mỗi người.

Nhiều bạn đọc có lẽ chưa từng biết đầy đủ về công việc của không ít phóng viên trong những ngày thành phố oằn mình chống chọi đại dịch COVID-19. Khi ấy, tấm giấy đi đường của người làm báo không chỉ giúp chúng tôi tác nghiệp mà đôi khi còn trở thành chiếc cầu nối giữa những tấm lòng với các trường hợp đang thiếu thốn.

Bài báo không chỉ là những con chữ

Trong các con hẻm bị phong tỏa, sau những cánh cửa khép kín là biết bao gia đình đang cạn dần lương thực. Có người mất việc, có người mắc kẹt giữa thành phố, có những lao động nghèo không còn nguồn thu nhập để duy trì cuộc sống. Mỗi lần đi thực tế, nghe những câu chuyện ấy, tôi không chỉ ghi chép rồi quay về.

Ngoài công việc làm báo, tôi cùng một số người bạn âm thầm vận động gạo, mì và nhu yếu phẩm để hỗ trợ người dân. Nhiều chuyến đi diễn ra vội vã giữa các chốt kiểm soát và những quy định giãn cách nghiêm ngặt. Tấm giấy đi đường với tư cách người làm báo giúp tôi có mặt ở nhiều nơi. Và tôi đã tận dụng cơ hội đó để mang theo những bao gạo đến với các gia đình đang cần giúp đỡ.

Tôi vẫn nhớ cảm giác khi trao tận tay một túi gạo cho người mẹ đang lo bữa ăn ngày mai cho con mình, nhớ ánh mắt xúc động của một cụ già sống đơn thân trong khu vực phong tỏa. Đó không phải là những câu chuyện xuất hiện trên mặt báo, cũng không phải điều tôi từng kể với nhiều người. Nhưng đó là những ký ức khiến tôi hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của sự sẻ chia trong mọi thời khắc khó khăn nhất.

Kết nối, lan tỏa yêu thương - Ảnh 1.

Phóng viên Ngọc Giang (Hoàng Thị Bích Ngọc) trong lần tác nghiệp tại dự án đường cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu. Ảnh: MẠNH KHÁ

Nhưng có lẽ xúc động nhất vẫn là những câu chuyện kết nối yêu thương từ bạn đọc. Tôi nhớ như in một buổi chiều mưa cách đây nhiều năm khi tìm đến căn phòng trọ chật hẹp của hai mẹ con bị phỏng nặng để lấy thông tin viết bài. Người mẹ với vết sẹo trên tay vẫn gắng gượng chăm sóc đứa con nhỏ với những vết phỏng chằng chịt trên cơ thể. Tai nạn đã cướp đi sức khỏe, khả năng lao động và đẩy cuộc sống của họ vào cảnh vô cùng khó khăn.

Sau khi bài báo được đăng tải, nhiều bạn đọc từ khắp nơi đã gọi điện hỏi thăm, gửi tiền hỗ trợ và động viên hai mẹ con vượt qua nghịch cảnh. Từ những tấm lòng nhân ái ấy, một hành trình mới đã mở ra với hai mẹ con.

Ngày nhận được khoản tiền lớn hỗ trợ, người mẹ xúc động bật khóc. Chị nắm chặt tay tôi, liên tục nói lời cảm ơn. Nhìn niềm vui hiện rõ trên gương mặt hai mẹ con, tôi hiểu rằng phía sau mỗi bài báo không chỉ là những con chữ mà có thể trở thành chiếc cầu nối yêu thương giữa các tấm lòng nhân ái và những phận đời cần được giúp đỡ.

Hành trang quý giá

Hơn 10 năm làm phóng viên thường trú tại khu vực Bà Rịa - Vũng Tàu, nay thuộc TP HCM, tôi đã đi qua hàng ngàn cây số đường đất, đường biển, gặp gỡ biết bao phận người. Các sự kiện lớn rồi cũng dần lùi vào ký ức, song điều còn đọng lại sâu sắc nhất trong tôi lại là một số lần được đồng hành với người dân, góp phần giúp những tiếng nói yếu thế được lắng nghe.

Tôi nhớ mãi vụ việc liên quan đến các giáo viên mầm non tại huyện Châu Đức cũ. Ban đầu, đó chỉ là những lá đơn phản ánh về bữa ăn trưa quá sơ sài của giáo viên. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra phía sau là những bất cập kéo dài cùng nhiều thiệt thòi mà các cô giáo âm thầm chịu đựng.

Nhiều cô giáo làm việc từ sáng sớm đến chiều tối, chăm sóc hàng chục trẻ nhỏ nhưng quyền lợi của chính mình lại chưa được bảo đảm. Có người tâm sự với tôi trong nước mắt rằng họ không dám lên tiếng vì sợ ảnh hưởng công việc. Những lời tâm sự ấy khiến tôi day dứt rất nhiều.

Sau nhiều ngày xác minh thông tin, gặp gỡ giáo viên, lãnh đạo nhà trường và các cơ quan chức năng, loạt bài đăng tải của tôi đã nhận được sự quan tâm của dư luận. Những bất cập được kiểm tra, chấn chỉnh; quyền lợi của giáo viên được xem xét lại.

Kết nối, lan tỏa yêu thương - Ảnh 2.

Phóng viên Ngọc Giang đại diện Báo Người Lao Động trao quà tặng các nạn nhân chất độc da cam/dioxin tại phường Rạch Dừa, TP HCM. Ảnh: VĂN ANH

Điều khiến tôi nhớ nhất là cuộc điện thoại của một cô giáo sau đó. Giọng cô nghẹn ngào khi nói rằng lần đầu tiên mình cảm thấy tiếng nói được lắng nghe và tôn trọng. Với tôi, đó là một trong những phần thưởng quý giá nhất của nghề báo.

Nghề báo cho tôi cơ hội được đi nhiều nơi, gặp nhiều người và chứng kiến biết bao số phận khác nhau. Chính những chuyến đi ấy đã dạy tôi rằng giá trị lớn nhất của nghề không nằm ở số lượng bài viết hay các giải thưởng đạt được, mà ở việc những thông tin mình chuyển tải có thể mang đến sự thay đổi tích cực cho cuộc sống của ai đó.

Hôm nay, khi chuẩn bị chia tay Báo Người Lao Động sau nhiều năm gắn bó, tôi muốn nhắc lại một số kỷ niệm như lời tri ân dành cho nghề báo, cho đồng nghiệp, cho bạn đọc và những người tôi đã có cơ hội gặp gỡ trên hành trình làm nghề. Bởi lẽ, điều quý giá nhất tôi nhận được không chỉ là kinh nghiệm hay thành quả công việc, mà chính là niềm tin vào lòng nhân ái, vào sự tử tế luôn hiện hữu trong cuộc sống. Điều đó sẽ mãi là hành trang đẹp nhất tôi mang theo trên chặng đường phía trước. 

Lên đầu Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.

Thanh toán mua bài thành công

Chọn 1 trong 2 hình thức sau để tặng bạn bè của bạn

  • Tặng bằng link
  • Tặng bạn đọc thành viên
Gia hạn tài khoản bạn đọc VIP

Chọn phương thức thanh toán

Tài khoản bạn đọc VIP sẽ được gia hạn từ  tới

    Chọn phương thức thanh toán

    Chọn một trong số các hình thức sau

    Tôi đồng ý với điều khoản sử dụng và chính sách thanh toán của nld.com.vn

    Thông báo