Tin mới

05/11/2013 22:45

Vụ án Nguyễn Thanh Chấn có thể được xem là vụ án oan điển hình. Không phải hung thủ, không có mặt tại hiện trường vụ án… vậy mà ông Chấn đã phải “thú nhận tội lỗi” tại cơ quan điều tra. Hơn thế, ông Chấn còn phải “diễn” lại hành vi tội ác kinh khủng mà mình không hề gây ra một cách thuần thục… để làm “bằng chứng” cho việc buộc tội chính mình.

Mọi sự “áp đặt” đó không hiểu vì sao lại “qua mặt” được tất cả các kiểm sát viên, thẩm phán trong cả 2 phiên sơ thẩm và phúc thẩm. Nếu không có “tình tiết giảm nhẹ” là con liệt sĩ, có lẽ giờ đây ông Chấn đã không còn cơ hội được trở về với gia đình. Oan ức thấu trời, ông Nguyễn Thanh Chấn cùng thân nhân đã đằng đẵng kêu oan tới 10 năm qua mà sao không “thấu” tới các cơ quan chức năng!

Trong thực tế còn bao nhiêu con người bị kết tội oan, bao nhiêu vụ án oan? Không thể trả lời chính xác câu hỏi này. Tuy nhiên, từ vụ án oan điển hình Nguyễn Thanh Chấn và vụ án oan khác từng xảy ra ở chính tỉnh Bắc Giang cùng thời điểm vụ án ông Chấn… có thể thấy rằng không loại trừ còn những vụ án oan khác.

Nghị quyết về bồi thường những người bị oan sai mà Ủy ban Thường vụ Quốc hội thông qua năm 2003 đã góp phần hạn chế những vụ án oan sai. Thế nhưng, cần phải hành động quyết liệt hơn nữa để bịt các “lỗ hổng” dẫn tới án oan. Đó có thể là việc sửa luật để cho phép luật sư tham gia từ đầu tới cuối tiến trình tố tụng để việc mớm cung và ép cung không còn đất sống; là việc phải có cơ chế để những lá đơn kêu oan của những người như ông Nguyễn Thanh Chấn và vợ ông được xử lý rốt ráo, trách nhiệm.

 

PHAN ĐĂNG
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất