Tin mới

25/06/2013 19:43

Trong buổi sinh hoạt lớp, thầy chủ nhiệm thông báo tuần sau sẽ có thành viên mới chuyển đến khiến lớp trở nên sôi nổi. Sáng thứ hai đầu tuần, khi “nhân vật chính” xuất hiện, mọi ánh mắt đều hướng về “phía ấy”. Yến - thành viên mới - có vẻ e dè trước những cặp mắt soi xét. Tôi chăm chú nhìn tay Yến. Đó là bàn tay thô, đầy vết chai sần. Khi “soi” đến chân, tụi con gái phát hiện chân Yến dính đầy phèn. Chi “thành phố” bĩu môi: “Trông có vẻ nhà quê!”. Thằng Quân “Chí Phèo” rì rầm: “Chưa vào thì nghĩ nàng Kiều. Vào rồi mới biết người yêu... Chí Phèo!”.

Tuần đầu tiên, lớp chúng tôi chẳng có ai bắt chuyện với “người nhà quê”. Còn Yến thì tập trung vào việc học, mỉm cười hiền lành khi nghe những lời bình phẩm không đẹp về mình. Và “người nhà quê” đã làm chúng tôi ngạc nhiên. Cô nàng đã giải quyết ngon lành bài toán hóc búa của thầy Đức và ẵm con 10 đầu tiên của lớp. Và có lẽ tôi không bao giờ quên lần bị ngã trầy tay trong giờ thể dục. Giữa lúc các bạn nữ hét ầm ĩ, Yến vội vàng đi lấy túi thuốc cá nhân của mình và nhanh chóng băng bó tay tôi. Lúc đó, tôi thấy bàn tay Yến thật mềm mại, mái tóc bù xù trông yêu đến lạ. Không chỉ vậy, Yến còn là cứu tinh cho lớp tôi vào những giờ sửa bài tập toán. Bạn ấy tận tình giảng bài cho cái lớp mà 2/3 đều dốt toán. Một tháng kể từ ngày Yến bước chân vào lớp, mọi thứ dường như thay đổi với tôi và với tổ đại bàng 9B. Một buổi chiều cuối tuần, tôi thong thả đạp xe đi chơi, chợt một giọng rao nghe quen quen: “Xôi nóng đây! Xôi nóng đê..ê…ê!”. Tôi ngoái nhìn, là Yến. Nhà Yến nằm khuất trong ngõ vắng, bên trong không có đồ đạc gì đáng giá. Đang quan sát, chợt có bác hàng xóm đi qua: “Bạn cái Yến à, tội nghiệp con bé, mới chuyển về thị trấn, mẹ đã ốm nặng, một mình lo toan…”. Tôi lặng đi. Dần dần, không riêng tôi mà nhỏ Chi, thằng Quân, thằng Lam… đều biết Yến đi bán xôi. Không ai bảo ai, kẻ thì kêu em, người gọi mẹ hoặc chị ra mua ủng hộ mỗi khi Yến đi qua ngõ.

Cuối năm, lớp tôi rộ lên trào lưu viết lưu bút. Cầm cuốn lưu bút Yến đưa, tôi nắn nót: “… Bàn tay đẹp với mình bây giờ là bàn tay biết tự lập, yêu thương, giúp đỡ mọi người. Hãy tự hào vì mình có bàn tay đẹp Yến à!”.                                                                

Hồng Lam (Trường ĐH KHXH&NV Hà Nội)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất