Một lần nọ, tôi thấy thằng bé hàng xóm trạc tuổi tôi, cầm chén cơm trên tay, trong chén cơm có miếng thịt kho thật lớn. Thấy tôi đứng nhìn, nó cầm cái muỗng xắn miếng thịt ra làm đôi rồi đưa vào miệng tôi.
Nó cố ý nhường phần mỡ và da heo cho tôi vì nó chỉ thích ăn thịt nạc thôi. Nhưng nó không ngờ rằng tôi thì ngược lại, tôi thích ăn da với mỡ. Ăn được miếng ngon, tôi chạy về khoe với ba:
- Ba ơi! Thằng Sơn cho con ăn thịt heo ngon quá! Mai mốt ba làm ông bán thịt heo đi ba. Ba mà bán thịt, nhà mình có thịt ăn khỏi tốn tiền mua. Con ăn thịt “đã” luôn!
Ba vuốt đầu tôi và nói:
- Đừng đi ăn “chực” như vậy xấu lắm con gái!
Ảnh minh hoạ: Internet
Hồi tôi mới học lớp 5 (bây giờ là lớp 1) trường làng, ba má tôi nghèo lắm. Tôi là con gái mà cứ phải mặc quần xà lỏn đi học, không có được cái quần dài như bao bạn bè khác. Quần của tôi mặc được má cắt ra từ hai ống quần đen cũ của má.
Mỗi sáng, má tôi phát cho mấy chị em tôi mỗi đứa một chén cháo trắng ăn với nước mắm rồi đến trường học. Tan trường, chị em tôi chạy về nhà ăn cơm chứ má không phát tiền ăn quà như các bạn.
Mỗi lần đến giờ chơi, các bạn chạy ào ra góc sân, nơi xe bán bánh mì. Bạn bè tôi tranh giành, chen lấn vào để mua bánh. Cậu Tám bán bánh mì cầm ổ bánh vừa ốm vừa dài, cắt từng lát mỏng xéo nên nhìn miếng bánh tưởng nhiều lắm mà thật ra rất ít bánh.
Cậu để vào miếng bánh một lát dưa leo nhỏ, trét lên một chút nước xốt cá mòi, rắc ít muối tiêu, rồi gói bánh trong miếng giấy báo nhỏ trao cho bạn tôi. Tôi đứng nhìn bạn ăn, ngửi mùi thơm của bánh, thấy thèm lắm, thèm đến chảy nước miếng nhưng tôi không có tiền mua. Tôi muốn xin tiền má nhưng tôi hiểu là má không có tiền.
Ngày nào cũng như ngày nấy, đến giờ chơi là tôi cứ ra đứng dựa gốc bàng để nhìn vào xe bánh mì. Nhìn những lát thịt thật mỏng có màu đo đỏ, hộp cá mòi có nước xốt đặc sánh, tô bì với những cọng da heo thật mịn, chén mỡ hành, hũ nước mắm pha tỏi ớt thơm lừng.
Mỗi lần cậu Tám dùng cái muỗng giống như cái gáo làm bằng trái mù u nhỏ xíu để chan nước mắm vào bánh mì, tôi ước ao mãi, giá như… Giá như tôi được một miếng bánh mì bì chan với nước mắm pha tỏi ớt thì thích lắm.
Tôi ao ước sau này lớn lên, đi làm có tiền, tôi sẽ mua thật nhiều bánh mì bì chan nước mắm pha tỏi ớt. Tôi sẽ ăn bánh mì bì thay cơm, ăn cho bõ những ngày thèm khát thiếu ăn.
Ngày nào đến giờ ra chơi, tôi cũng đứng nhìn xe bánh mì. Tình cờ một hôm, ba tôi có việc đi ngang trường trong giờ ra chơi. Đang đứng dưới gốc cây bàng nhìn xe bánh mì vừa thấy ba, tôi mừng rỡ gọi to: "Ba ơi!"
Ba tôi ghé vào và hôm ấy, tôi được ba mua cho một miếng bánh mì thật to, thật ngon. Bánh mì có dưa leo, có bì, có mỡ hành, có nước mắm. Tôi ăn một bữa bánh mì ngon lành.
Buổi trưa, tôi đi học về, đang ngồi dệt vải, ba tôi gọi vào và dặn:
- Từ nay, đến giờ chơi, con đừng đứng nhìn người ta ăn như thế, xấu lắm nha con gái!
Mấy năm sau, ra tỉnh học, tôi đi học xa nhà mang theo nhiều nỗi nhớ, nhớ ba má, anh chị em, nhớ bạn bè và nhớ cả hương vị bánh mì bì.
Ở thành phố, người ta bán nhiều loại bánh mì cao cấp hơn, sang trọng hơn như bánh mì chả lụa, jambon, thịt nguội, xúc xích... cũng thơm ngon lắm nhưng tôi vẫn thích ăn bánh mì bì chan nước mắm hơn. Mỗi lần ăn bánh mì bì, tôi lại nhớ ba, nhớ cảnh thiếu thốn ở quê nghèo.
Hai năm nay, từ ngày có dịch heo tai xanh, người ta hạn chế không làm bì nữa. Hôm 25 tháng chạp, nhân ngày cúng mãn tang ba tôi, em gái tôi làm món bì bún để cúng ba.
Mùi thơm của bì, của nước mắm pha tỏi ớt làm tôi nhớ ba quá. Tôi nhớ cái mơ ước sẽ ăn bánh mì bì trừ cơm. Tôi nhớ ba tôi, nhớ những kỷ niệm một thời thơ ấu gian nan, nghèo khó nhưng vẫn còn đầy đủ ba má...
Bình luận (0)