Cả gia đình, hàng xóm cũng khẳng định như thế, họ nói sở dĩ tốt nghiệp THCS là do... địa phương gom tất cả đưa đi thi bằng được (Tuổi Trẻ 18-5 có bài “Chuyện thật như đùa: không học ngày nào vẫn tốt nghiệp THCS”)! Chúng tôi bèn nhờ một số giáo viên thử test... Thật khó tin nổi: nhiều HS đã tốt nghiệp THCS nhưng hầu hết đều không biết mấy dấu >, <, ¹, Ô .
Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải vừa thi xong, chúng tôi đọc chậm rãi như đọc cho học sinh lớp 3 viết chính tả, vậy mà nhiều từ các em vẫn viết không được, viết sai hết sức ngô nghê; nhiều từ đơn giản, thông dụng vẫn viết sai chính tả be bét...
Hỏi không học ngày nào và học lực như thế sao lại thi đậu? Các em chân chất: “Vào thi chừng 20 phút có bài giải đưa vào cho chép, phòng nào cũng vậy. Tụi con cứ... sao y nên đậu!”.
Vài em còn mô tả công đoạn... sao y bài giải rất cặn kẽ: “Bởi không học nên nhiều chữ lạ lạ tụi con không biết viết. Thấy trong tờ giấy photo ngoặc thế nào mình cứ ngoặc thế ấy. Chép không dám buông tay ra vì sợ không biết mình đã chép tới đâu...”.
Cầm bốn xấp photo bài giải bốn môn thi còn sót lại trên tay, nhìn những nét viết tháu chúng tôi thầm nghĩ: bài làm của các em chắc... lạ lắm! Sự khác lạ, bất thường này khi chấm không thể nào không phát hiện. Vậy mà các bài thi vẫn đủ điểm cho các em đậu tốt nghiệp?!
Những cô cậu đã tốt nghiệp THCS này hiện ngày ngày vẫn quanh quẩn với công việc đồng áng, đi làm thuê mướn. Một số xin đi làm nơi xa rồi cũng đành trở lại chốn quê nhà lam lũ vì khả năng không đáp ứng. Chúng tôi không khỏi tự hỏi người ta đã phổ cập cho các em để làm gì, mảnh bằng thật mà học giả đó nào giúp ích gì cho các em trong cuộc mưu sinh?
Bao nhiêu nơi đã hoàn thành phổ cập giáo dục như xã Hiệp Xương, huyện Phú Tân?
Bình luận (0)