Nước mắt của cậu học trò
 
Được người thân phản ánh trường hợp về em, chúng tôi đã tìm đến gia đình tại số 281/1, Tỉnh lộ 942, thị trấn Mỹ Luông. Gia đình cho hay, Q. có tiết học thể dục buổi sáng kết thúc lúc 8 giờ 30 nhưng đến gần 9 giờ 30 chúng tôi vẫn không gặp được cậu học trò này.
 
“Chắc ảnh đi chơi game rồi!”, Th. (8 tuổi), em gái Q. cho hay và chạy đi tìm anh. Quả nhiên, cậu ta đang say sưa “cày” ở tiệm game gần đó. Bề ngoài Q. nhỏ thó, tính tình khá rụt rè. Hỏi thăm chuyện học, em sụt sùi khóc: “Em không muốn đến lớp vì học không theo kịp các bạn…”.
 
Thử đọc thật chậm một đoạn văn ngắn trong sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 8 vừa học xong, Q. hầu như không viết trọn vẹn một câu văn nào. Nhiều chữ viết sai chính tả, có từ không thể viết được. Em không nắm được biết quy tắc chính tả đơn giản nhất là đầu câu hay sau dấu chấm, tên riêng phải viết hoa…
 
 Bé Th. giúp anh đọc bài.

“Anh Q. không đọc được sách của em nữa”. Nghe bé Th. Nói, chúng tôi tiếp tục nhờ em đọc một đoạn văn trong sách giáo khoa lớp 2. Thật bất ngờ, Q. đọc rất chậm và không thể đọc chính xác nhiều từ trong bài “Một trí khôn hơn một trăm trí khôn”. Ví dụ: “Chồn”, em đọc là “chồng” hay “chốn”; “buổi” đọc thành “tuổi”; “nấp” đọc thành “nấu”; “reo” đọc thành “trèo”… và nhiều chữ em không bỏ dấu thanh đúng.
 
Sợ rằng em đang tuổi vỡ giọng hay nói đơn đớt, ngọng một vài từ, chúng tôi cẩn thận hỏi lại ngay từ ấy và yêu cầu đánh vần thì thật sự em đánh vần sai. Em tủi thân cho biết, giáo viên trình bày nội dung bài học trên bảng thì em viết được chứ không thể ghi lại được điều giáo viên giảng hay đọc.
 
Trong lớp, em thường phải nhìn tập của bạn để chép bài. Điểm trung bình môn Ngữ văn qua các năm học của Q. cao nhất là 5,0. Kết thúc học kỳ I vừa qua, điểm trung bình của Q. là 4,5; hạnh kiểm yếu; năm học lớp 6 là 5,7 (thi lại 4 môn) và lớp 7 là 5,0. Hiện Q. thường xuyên nghỉ học để chơi game.
 
Hôm chúng tôi đến, buổi chiều học chính khóa nhưng em cho biết không chuẩn bị bài vở gì vì chưa chép thời khóa biểu…
 
Vì đâu nên nỗi?
 
Gia đình phải vất vả mưu sinh hàng ngày: Mẹ Q., bà Nguyễn Thị H. làm nghề may, ba em không có việc làm ổn định nên ai thuê gì làm nấy. Hỏi về trường hợp Q., bà Hương thừa nhận, song bức xúc nói: “Con tui mất căn bản không thể tiếp thu bài giáo viên dạy nên chán học chứ chẳng phải tui không cho con đến trường. Học tệ thì tui sẵn sàng cho ở lại lớp, chứ đằng này nó lên lớp đều đều mà không biết gì hết …?”.
 
Đem sự việc trình bày với Hiệu trưởng Trường THCS Mỹ Luông Nguyễn Ngọc Thu, ông xác nhận: Q. là một trong những học sinh có nguy cơ bỏ học đang được nhà trường và chính quyền địa phương vận động trở lại lớp.
 
Trước thông tin về khả năng đọc, viết hạn chế của Q., ban đầu ông Thu nhận xét có thể do em bị ngọng. Nhưng khi phóng viên đưa ra đoạn văn Q. vừa viết và cho biết có ghi âm lại  thì ông bắt sang chuyện khác. Sau một hồi vòng vo, ông Thu thừa nhận nhà trường “rất quan tâm” đến việc học của em, việc bồi dưỡng đã nằm trong kế hoạch của trường.
 
“Những giáo viên bộ môn đều cố gắng giúp đỡ em học. Môn nào cũng giành thời gian vài phút củng cố kiến thức cho em. Bên cạnh đó còn cử ban cán sự kèm việc học của Q.”, ông nói. Ông Thu mời giáo viên môn Ngữ văn từng dạy Q. năm lớp 7, cô giáo này xác nhận em đọc chậm, không trôi chảy, những lúc lên lớp cô vẫn thường xuyên gọi em đọc bài để rèn luyện.
 
Tương lai của học trò Q. sẽ ra sao? Chuyện một học sinh lớp 8 chưa “đọc không, viết thạo” thì nguyên nhân do đâu và trách nhiệm của ai?
 
Theo KHÔI NGUYÊN (An Giang Online)