Những lớp học trong Trường Nội trú và Dạy nghề số 1, ngôi trường nằm cách thủ đô Hà Nội khoảng 15 cây số không giống với những trường học thông thường. Theo quy định của pháp luật, tất cả các em vào đây đều ở độ tuổi từ đủ 12 đến dưới 18 và thuộc hai diện: thứ nhất, vi phạm pháp luật nhiều lần, đã được chính quyền địa phương giáo dục nhưng không tiến bộ; thứ hai, phạm tội hình sự bị tòa án áp dụng biện pháp đưa vào trường giáo dưỡng.
Trung tá Nguyễn Xuân Chuẩn, Hiệu trưởng nhà trường cho biết, Trường Nội trú và Dạy nghề số 1 hiện có 82 học sinh, trong đó đông nhất là lứa tuổi từ đủ 14 tuổi đến 18 tuổi (71 em), còn ít nhất là tuổi từ đủ 12 tuổi đến dưới 14 tuổi (chỉ có 2 em). Các em buộc phải ăn ở tập trung tại trường với thời hạn dài nhất là 2 năm, được học văn hóa theo chương trình phổ thông và được học nghề theo nguyện vọng.
Em Nguyễn Đức Vinh, 14 tuổi, nhà ở số 16 đê Trần Khát Chân, mới vào trường được 2 tháng. Tôi ngạc nhiên vì hình hài quá còi cọc của cậu bé này, lúc nhập trường theo phiếu khám sức khỏe Vinh chỉ cao có 1,38m và nặng vẻn vẹn có 30 kg. Thế mà, Vinh đã từng cầm dao chém cả những người lao động thời vụ ở khu vực chợ lao động Thanh Nhàn.
Vinh bảo, hội của cháu đông lắm, hơn chục thằng, toàn cao lớn lộc ngộc, chỉ có một mình cháu bé nhất. Nhưng một khi đã kết hội là bằng phân nhau hết, chả thằng nào dám qua mặt cháu cả. Vinh bảo nhà cháu ở ngay đê Thanh Nhàn, nhiều nghiện hút đĩ điếm lắm nhưng lúc có tiền cháu chả bao giờ màng tới bọn cave đâu mà chỉ thi thoảng dùng hàng trắng theo kiểu a-ma-tơ thôi.
Tôi hỏi: "A-ma-tơ là thế nào?”. Vinh cười tỏ vẻ coi thường: "Cô không biết à, là lúc chơi lúc không”. “Thế không sợ nghiện à?”. Vinh cười ruồi: "Lo gì, nghiện thì cai". Tôi lại hỏi: "Thế ở đâu ra mà cháu có tiền? Bố mẹ cho à?”. “Đâu có, bố mẹ cháu đi tù cả. Bố cháu bị bắt từ lâu lắm rồi, hình như vì tội tàng trữ vũ khí thì phải. Còn mẹ cháu thì bị bắt trước cháu khoảng nửa năm vì tội buôn bán ma túy. Bây giờ vẫn đang ở tù. Cháu ở với bà ngoại gần 80 tuổi. Bà cháu không chỉ nuôi cháu mà còn nuôi thêm cả thằng Tý nữa, mới hơn 2 tuổi. Thằng Tý là con chị họ cháu, gọi bà cháu là cụ đấy. Mẹ nó cũng bị bắt vì buôn ma túy. Thế nên bà làm gì có tiền mà cho cháu. Tiền cháu có là toàn do đi cướp mà có thôi, cô ạ”.
Rồi Vinh kể, hội của Vinh toàn dạt vòm hết, không đứa nào sống ở nhà. Cả hội đi lang thang đến các khu vực trường học, tăm thấy học sinh nào đi xe đạp đẹp là đến gí dao vào sườn để cướp. Có khi cướp được mấy cái liền, bán đi ăn tiêu xả láng. Vinh bảo, hội cháu còn cướp cả của người lớn nữa. Riêng cháu trước khi vào đây đã bị công an bắt 6 lần rồi. Có dầm tiền, bọn cháu toàn gọi taxi đi chơi, chả thèm đi xe ôm đâu.
Có “anh hùng” là phải có “mỹ nhân”, một học sinh Trường Nội trú và Dạy nghề số 1 tuyên bố với tôi xanh rờn như vậy khi kể về cuộc sống giang hồ của mình. Đó là một cậu bé 15 tuổi tên là Vũ Văn Thành trú tại phường Bạch Đằng, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Thành bảo, ban đêm cháu dạt vòm sống lang thang, trấn cướp nhưng ban ngày cháu ăn diện như một tài tử điện ảnh. Mới 15 tuổi nhưng Thành cao tới 1,7m, da trắng, mặc dù vào trường các thầy đã cắt tóc cho mấy lần nhưng vẫn còn chưa hết vàng hoe.
Hội của Thành có khoảng 20 đứa, không đứa nào tóc đen mà toàn nhuộm xanh, nhuộm đỏ và đứa nào cũng có “mỹ nhân”. Đi cướp lấy tiền không chỉ để chơi, để ăn mà còn để phục vụ các “mỹ nhân” nữa.
Mỹ nhân của Thành là một cô bé học lớp 9 được cậu ta làm quen trong một màn kịch khá “cổ điển”. Trong một lần hội của Thành vào Trường phổ thông Lương Yên, nơi cô bé này học để trấn xe đạp của học sinh thì tình cờ nhìn thấy "mỹ nhân" này cũng đang bị một hội khác giơ dao để cướp xe đạp. Thấy cô bé ngon mắt, Thành bèn nổi máu yêng hùng vào cứu. Kết quả, cô bé không bị cướp xe nhưng ít hôm sau bị Thành cướp mất đời con gái.
Thành kể hồn nhiên, say sưa y như kể về chiến tích: "Chúng cháu ăn ngủ với nhau như vợ chồng mà toàn ở khách sạn thôi, không thèm ở nhà trọ đâu. Cháu càng cướp được nhiều tiền thì càng chơi sang. Có lần cả hội thuê taxi dông thẳng xuống Đồ Sơn, ăn chơi vài ngày hết tiền lại về”.
Thành còn kể, “mỹ nhân” của Thành lúc đầu sợ lắm vì lúc nào trong người Thành cũng thấy có dao nhưng sau thì quen và bây giờ thì cũng bỏ học đi lang thang nhập hội cùng Thành luôn. Thấy tôi tỏ vẻ ngạc nhiên, Thành bảo, hội của cháu đứa nào cũng thế cả. Bạn gái của cháu là tử tế nhất chứ chúng nó toàn cặp với bọn cave, tốn kém lắm mà lại không phải “hàng sạch”.
Trung tá Nguyễn Công Tốt kể cho tôi nghe câu chuyện khác còn kinh khủng hơn. Đó là chuyện của một học sinh ở đây tên là Sơn có biệt danh Sơn “nhà thổ”. Cậu bé này cũng mới có 15 tuổi, quê Đông Anh. Nhà Sơn cũng rất nghèo nhưng kể từ khi đất đai ở các vùng ven Hà Nội lên cơn sốt, mẹ Sơn cắt một ít đất vườn đi bán nên kinh tế gia đình bắt đầu có chút của nả. Sơn trộm tiền bán đất của mẹ, được cả thảy 10 triệu đồng đem ra Hà Nội ăn chơi.
Sơn vào nhà hàng, sau khi chán chê hưởng lạc tất cả các loại từ A đến Z, Sơn thuê hai cô đào trong tư thế nuy toàn phần nằm đút cơm cho một mình Sơn ăn. Sau đó, để có tiền ăn chơi, Sơn sinh ra trộm cắp. Được bao nhiêu tiền, Sơn nướng vào các nhà hàng hết. Cuối cùng thì Sơn bị đưa vào đây và biệt danh Sơn “nhà thổ” cũng bắt đầu từ câu chuỵện ăn chơi đến khó tin ấy…
Bình luận (0)