Không có mặt vẫn bị “bắt quả tang”!
Vào thời điểm đó, bà Dung đang đi chợ Tết thì nhân viên điện thoại báo tin. Khoảng một giờ sau, bà Dung về khách sạn thì bị yêu cầu ký vào biên bản vi phạm. Bà Dung cho rằng mình không chỉ đạo việc vi phạm trên và lúc bắt quả tang, bà không có mặt ở khách sạn nên bà không ký tên vào biên bản. Đến 23 giờ cùng ngày, công an bắt khẩn cấp bà Dung và 3 nhân viên Nguyễn Văn Chính, Lê Thị Hiệp và Phan Phúc Đỉnh. Hai ngày sau, cơ quan điều tra khởi tố, tạm giam 4 bị can: Dung, Chính, Hiệp, Đỉnh về hành vi chứa mại dâm. Tháng 4- 2003, cơ quan điều tra bắt tạm giam thêm hai nhân viên khách sạn Nguyễn Hồng Phước, Nguyễn Hùng Cường.
Được trả tự do vì thành khẩn khai báo?
Ngày 25-8-2003, Cơ quan Điều tra Công an tỉnh Bình Dương ra kết luận điều tra đề nghị VKSND tỉnh Bình Dương truy tố 6 bị can trên về tội chứa mại dâm. Theo kết luận điều tra, bà Dung đã chỉ đạo cho nhân viên khách sạn không thực hiện đúng các quy định về cho thuê phòng nghỉ trọ, tạo điều kiện thuận lợi cho gái mại dâm vào để thực hiện hành vi mua bán dâm. Ngoài ra, bà Dung còn bị đề nghị truy tố thêm về tội trốn thuế.
Nhận thấy chưa đủ chứng cứ buộc tội, VKSND tỉnh Bình Dương 2 lần trả hồ sơ, yêu cầu Công an tỉnh Bình Dương điều tra bổ sung. Tuy nhiên, trong một thời gian dài, cơ quan điều tra không tìm được chứng cứ thuyết phục để buộc tội. Sau khi có kết luận điều tra, 6 bị can trong vụ án nhận quyết định trả tự do của cơ quan điều tra với lý do là thành khẩn khai báo, không cần thiết phải giam.
Tiến thoái lưỡng nan
Ngay khi được trả tự do, 6 bị can đều gửi đơn kêu oan và tố cáo việc họ bị điều tra viên mớm cung, gây áp lực buộc phải khai nhận những việc mà họ không làm.
VKSND Tối cao gửi công văn cho Viện trưởng VKSND tỉnh Bình Dương, trong đó kết luận: Chưa đủ căn cứ truy tố các bị can bởi các căn cứ, tài liệu thu thập chưa đủ xác định hành vi cho thuê, cho mượn địa điểm để mua bán dâm.
Lời nhận tội của các bị can tương tự như nhau nên dễ bị nghi ngờ do mớm cung, chứng cứ buộc tội không chắc, không có chứng cứ vật chất nào để hỗ trợ làm căn cứ buộc tội... Quan điểm của VKSND Tối cao là phải đình chỉ vụ án.
Hiện tại, về vụ án này, Công an tỉnh Bình Dương và VKSND tỉnh Bình Dương đang ở thế “tiến thoái lưỡng nan” bởi lẽ nếu ra quyết định đình chỉ vụ án thì sẽ phải chịu trách nhiệm đền bù oan sai theo Nghị quyết 388, còn nếu không đình chỉ vụ án là vi phạm tố tụng. Chính vì thế, vụ án cứ bị “treo” trong một thời gian dài...
Bình luận (0)