

Rồi như không thể kìm nén thêm được nữa khi phải liên tục nhận những lời thóa mạ, hắn mở to miệng, lẩm bẩm điều gì đó và hắn như muốn vùng đứng dậy. Nhận thấy điều này, cảnh sát bảo vệ tư pháp đã phải vội vàng đưa Luyện vào phòng cách ly.
Trong phiên phúc thẩm, vẫn ngồi ở hàng ghế đầu tiên đó, vẫn phải nghe những lời mạt sát, chửi rủa, la ó đó phát ra từ dẫy ghế ngồi của gia đình nạn nhân, nhưng lần này Luyện tỏ ra hiền lành hơn. Hắn không còn phản ứng như lần trước mà chỉ biết cúi gằm mặt đầy cam chịu.

Người dự tòa cũng không còn bắt gặp Luyện cười tủm khi các luật sư và vị đại diện VKS đang căng thẳng tranh luận như ở phiên sơ thẩm, không còn những ngón tay bấm chặt vào nhau, những cái nghiến răng khiến đôi cằm bạnh ra gân guốc. Thay vào đó, hắn không ít lần thở dài, đầu cúi thấp đầy mệt mỏi.
Trong suốt phiên xử, không ít lần được ngồi cạnh cha, nhưng không một lần hắn quay ra nhìn bố. Hai cha con hắn ngồi cạnh nhau nhưng không ai trao đổi, hỏi thăm nhau câu nào, mỗi người hướng mắt về một phía im lặng.

Rõ ràng Luyện không còn giữ sự bình thản, nhởn nhơ vốn có của tên sát nhân từ khi bị bắt cho đến lúc đưa ra xét xử sơ thẩm. Không biết điều gì đã tác động đến tâm lý của tên tội phạm?
Điều làm gia đình nạn nhân day dứt nhất vẫn là việc họ cho rằng Luyện đã không gây án một mình, vẫn còn kẻ đồng phạm với Luyện chưa bị lôi ra ánh sáng.
Luật sư Huỳnh, người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho gia đình bị hại từng trao đổi với VietNamNet rằng: Gia đình bị hại họ thừa hiểu vì Luyện phạm tội khi chưa đủ 18 tuổi nên không thể tuyên hắn tử hình. Nhưng điều khiến họ còn day dứt là vì cháu Bích đã khai rằng, có hai kẻ ra tay sát hại gia đình cháu. Họ muốn kháng cáo với mong muốn lớn nhất là không để lọt tội phạm.

Thế nhưng trong suốt phiên xử sơ thẩm, được hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần, Luyện vẫn một mực khai rằng mình gây tội một mình, không hề có đồng phạm.
Bình luận (0)