Một thiếu phụ cần sử dụng nhà vệ sinh, cô đến một căn lều tối tăm và ở đó cô đã bị ba người đàn ông tấn công. Cô tâm sự: “Bọn họ chộp lấy tôi, bịt miệng tôi lại và ... Tôi xấu hổ lắm. Tôi chỉ sợ mọi người biết chuyện và xa lánh”.

Phụ nữ chờ đến lượt khám, chữa bệnh cho họ và con cái tại bệnh viện dành cho nữ giới ở
Không dám hé môi
Các thiếu phụ, thiếu nữ và cả các bé gái
Họ bị mất nhà cửa và buộc phải ngủ trong những căn lều mỏng manh hoặc cái lán chỉ phủ tấm vải dầu. Chồng, anh em trai và con trai họ mất đi, họ mất luôn sự bảo vệ, chở che, nhất là họ lại đang phải sinh sống gần gũi với người lạ.
Ông Ban ki-moon: Không thể chấp nhận
Lợi dụng ban đêm không ánh đèn điện và thiếu an ninh, bọn người xấu quấy nhiễu khắp nơi khi hoàng hôn buông xuống. Các nhân viên cứu trợ nói rằng các vụ cưỡng hiếp xảy ra hằng ngày.
Người phát ngôn của cảnh sát Gary Desrosiers cho biết chỉ có 24 vụ cưỡng hiếp được tố cáo với nhà chức trách
Người mẹ 21 tuổi nói trên kể rằng gia đình cô không nhận được hàng viện trợ bởi những người đàn ông phát phiếu phân phối thực phẩm đòi quan hệ tình dục. Theo hãng tin AP, bản báo cáo của Viện Nghiên cứu và Phát triển liên trường đại học ở
Đáng nói là, hầu hết những vụ cưỡng bức này đều không bị tố cáo, bởi các nạn nhân xấu hổ và sợ trả thù. Fritznel Pierre, một nhà hoạt động nhân quyền, nhấn mạnh: “Chẳng mấy ai dám hé môi tiết lộ sự việc, bởi họ sợ bọn tội phạm và sợ cả cảnh sát”.
Ít vụ hãm hiếp được tố cáo bởi vì ở
Nguy cơ nhiễm bệnh
Pierre
Chị Alison Thompson, một tình nguyện viên làm việc cho một tổ chức cứu trợ, nhận định: “Nữ giới không được bảo vệ. Khi đêm xuống là lúc các vụ cưỡng hiếp hoành hành. Điều đó xảy ra hằng ngày tại tất cả mọi lều trại ở
Bên cạnh đó, ngoài các căn bệnh lây truyền qua đường tình dục và bị mang thai, nạn nhân của các vụ tấn công tình dục còn có nguy cơ nhiễm HIV. Tỉ lệ nhiễm loại virus gây bệnh AIDS ở
Bình luận (0)