Nếu như các mảnh vỡ của chiếc tàu “Armenia” được xác định rõ, người ta sẽ xác định rõ được tọa độ của một trong những mồ chôn tập thể dưới nước lớn nhất thế giới với khoảng 7.000 nạn nhân...

Các nhà khoa học Ukraina vừa xác định được một số tình huống mới liên quan đến vụ đắm chiếc tàu quân y Armenia vào tháng 11-1941, được coi là một trong những thảm kịch lớn nhất trong chiến tranh thế giới thứ II. Vào ngày 7-11- 1941, chiếc tàu Armenia đã bị chiếc máy bay mang thủy khi “Heinkel-111" tấn công. Hậu quả là con tàu đã bị đánh chìm chỉ trong vòng 4 phút. Theo Sergey Voronov - người đứng đầu Vụ Di sản biển trực thuộc Viện Khảo cổ quốc gia Ukraina - trên con tàu có nhiệm vụ vận chuyển số thương bệnh binh từ tất cả 4 quân y viện ở Sevastopol và Yalta khi đó có tất cả 7.000 người, chứ không phải 5.000 như dự tính trước đây.

“Chỉ có 8 người sống sót sau khi bám được vào một chiếc canô tuần tiễu trên tàu - ông Voronov cho biết, trong khi vẫn bày tỏ hy vọng có thể tìm thấy danh sách hành khách trong két sắt của thuyền trưởng. Trong các lớp nước sâu đầy hydro sunfua, các loại giấy tờ thông thường được bảo quản rất tốt”. Còn theo Hãng tin Itar-Tass, các nhà khoa học đã xác định được “khoảng vài trăm tên họ các nạn nhân đã chết trên tàu”. Xác con tàu Armenia đã xác định đang nằm ở độ sâu 472 mét dưới đáy biển. Một thiết bị lặn đặc biệt đang được chuẩn bị để có thể thám hiểm con tàu.

“Chúng tôi hy vọng có thể còn đọc được những dòng chữ trên tàu, để có thể xác định chính thức đó là chiếc Armenia”

- một nhà khoa học trong đoàn khảo sát cho biết. Ông này còn tiết lộ, đoàn cũng nhận được sự giúp đỡ của các nhà khoa học Nga và Đức trong quá trình tìm kiếm vị trí của con tàu Armenia. Cụ thể như Cơ quan An ninh Liên bang Nga (FSB) đã cung cấp một số tài liệu mật liên quan đến sự kiện này.

Thảm kịch lớn nhất tại biển đen qua lời kể của nhân chứng

Bi kịch của con tàu Armenia được coi là thảm họa lớn nhất về số nạn nhân. Trên boong con tàu này là tất cả những

người tị nạn từ Krym, cùng các thương bệnh binh và bác sĩ của một số bệnh viện. Ngay từ đầu tháng 11-1941, sau khi

nhận được lệnh phải sơ tán toàn bộ bệnh viện Sevastopol, tất cả lực lượng đã tham gia vào việc bốc dỡ khẩn trương phương tiện và con người lên tàu. Đến ngày 5-11, mọi công việc đã được hoàn tất, trước khi chiếc Armenia nhổ neo nhằm hướng tới Yalta. Ngày 7-11, con tàu còn đón nhận thêm toàn bộ bệnh nhân và nhân viên y tế của bệnh viện ở Yalta. Ở một vị trí cách bán đảo Krym khoảng 25 dặm, con tàu Armenia đã bị gần 40 chiếc máy bay phát xít Đức tấn công bằng cả bom lẫn thủy lôi và bị đánh chìm.

Nữ công dân Anastasia Popova, người đã có mặt trên boong tàu Armenia vào cái ngày định mệnh ấy và đã may mắn sống sót kể lại: "Ngày 6-11-1941, tôi đã quyết định di tản từ Yalta theo lời khuyên của người thân. Tôi đã phải rất khó khăn mới lên được tàu, do trên đó gần như đã đầy chật những người bị thương và người di tản. Khi ra đến biển, con tàu bị máy bay địch tấn công. Những tiếng nổ của bom, tiếng la hét kinh hoàng của mọi người - tất cả trộn lẫn trong một tình huống khủng khiếp không gì mô tả nổi. Mọi người hốt hoảng chạy tán loạn trên boong tàu mà không biết ẩn nấp ở đâu. Còn tôi đã nhảy xuống biển, tìm cách bơi vào bờ và sau đó đã ngất đi. Tôi không hiểu vì sao mình có thể vào được bờ nữa".

Một nhân chứng của thảm kịch khi đó đang trên bờ kể lại: Từ trên những ngọn núi cao của vùng Yalta, chúng tôi có thể nhìn thấy rõ mọi thứ. Khi rời cảng không được bao lâu, con tàu đã bị một đoàn máy bay địch tấn công. Bất chấp việc trên boong tàu có nhìn rõ hình chữ thập đỏ, bọn phát xít vẫn thi nhau thả bom xuống con tàu... Ngay tận chỗ chúng tôi, vẫn có thể nghe thấy không chỉ tiếng nổ của bom, mà cả tiếng la hét của các nạn nhân". Trên thực tế, một chiếc máy bay “Heinkel-111" mang thủy lôi của Đức đã thả liền 2 quả thủy lôi, một quả rơi vào phần mũi tàu. Chỉ chưa đầy 4 phút sau, con tàu đã chìm sâu. Về sau, mặc dù đã có 2 chiếc máy bay I-153 của Hồng quân bay ra hỗ trợ, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

Con tàu Armenia là một trong những “đứa con đầu lòng" của ngành công nghiệp đóng tàu dân dụng Xô viết. Với chiều dài 110 mét và lượng dãn nước khoảng 5.770 tấn, nó có thể đạt tốc độ 14,5 hải lý/giờ. Trước chiến tranh, con tàu

này được dùng để chuyên chở người qua lại giữa các cảng của Krym và Kavkaz. Trước thời điểm xảy ra thảm kịch, chiếc Armenia đã kịp giúp cho 15.000 người di tản từ Odessa và Sevastopol. Để tưởng nhớ sự kiện bi thảm này, vào ngày 9-5 hằng năm, các công nhân cảng Yalta đều tổ chức ra gần vị trí con tàu bị đắm để thả những vòng hoa tưởng nhớ các nạn nhân.

(ANTG)