Nhà báo Hoàng Hùng đã ra đi...

Tin mới

29/01/2011 15:00

(NLĐO)- Nhà báo Hoàng Hùng đã mất! Dù biết những tiên liệu xấu về Hoàng Hùng từ các bác sĩ nhưng khi nghe tin anh ra đi vào chiều nay, 29-1, tất cả chúng tôi, những đồng nghiệp của anh, ai cũng bàng hoàng, xót xa.


Hơn 6 năm cầm bút, cùng làm mảng nội chính, cùng tác nghiệp chung với nhà báo Hoàng Hùng nhiều nhất trong một lĩnh vực, tôi chưa bao giờ thấy anh chùn tay trước những cái xấu.
 
Nhà báo Hoàng Hùng vẫn hay nói với tôi: “Mình là chiến sĩ trên mặt trận báo chí, phải đấu tranh vì công bằng xã hội”.
 
Hơn 8 năm biết Hoàng Hùng rồi làm việc chung với anh, chúng tôi đã lôi không ít vụ việc tiêu cực ra trước ánh sáng của pháp luật. Điều mà anh và tôi luôn theo đuổi là đấu tranh trước những gì tiêu cực của xã hội. Điểm lại, trong quá trình tác nghiệp, chúng tôi đã lần lượt đưa nhiều “quan tham” ra trước vành móng ngựa. 
 
 
PV Hoàng Hùng (bên trái) đang tác nghiệp với một người dân phản ánh vấn đề tiêu cực
 
Có thể nói, tiền, vàng, đô la… không ít lần đã “bắn” vào chúng tôi. Tuy nhiên, những viên đạn bọc đường đã không “giết” được Hoàng Hùng và nhiều đồng nghiệp cùng chung mảng như chúng tôi. Còn nhớ, vào năm 2006, khi chúng tôi quyết liệt đưa một vấn đề tiêu cực ra trước ánh sáng trong loạt bài “Cò bấm lỗ hoành hành miền đất dữ” thì “miền đất dữ” này đã hăm he lấy mạng hai chúng tôi.
 
Để thực hiện đề tài này, Hoàng Hùng và tôi đã tác nghiệp trong nhiều tháng liền và hết sức vất vả. Trong lúc tôi làm tài xế để tiếp cận với cò thì Hoàng Hùng ngày ngày trong vai người chạy xe ôm lang thang vất vưởng từ nơi này đến nơi khác, tìm mọi cách thâm nhập thế giới này.
 
Hoàng Hùng đã từng ăn cơm bụi, ngủ vỉa hè để được các cò thương tình thu nạp vào “môn phái”.

Khi bài báo đầu tiên được đăng tải, chúng tôi đã được không ít người “tận tình” chăm sóc. Nhiều phong bì dày cộp đã dúi vào tay chúng tôi. Nhưng, trước những viên đạn bọc đường ấy, lòng tự trọng và bản lĩnh của người đảng viên, của một nhà báo đã giúp chúng tôi không chùn bước. Cuối cùng, chúng tôi đã thắng.

Chiến thắng đó làm chúng tôi nhớ mãi vì lúc ấy, Hoàng Hùng gặp rất nhiều khó khăn về kinh tế nhưng anh và tôi đã vượt qua.
  
Sau loạt bài đăng báo, Hoàng Hùng và tôi lại tiếp tục bị cò đeo bám để trả thù. Tôi còn nhớ mãi ngày ấy, nhất cử nhất động của chúng tôi đều bị cò theo dõi. Trong một lần, khi tôi và Hoàng Hùng vừa rời khỏi quán cà phê để đến một điểm internet viết bài thì bị một đối tượng bám theo ép xe anh. Trong lúc chúng tôi chưa kịp phản ứng thì may thay, nhiều người đi đường chứng kiến sự việc đã giải thoát cho cả hai.

Sau này, anh Hoàng Hùng mới biết đó là một đối tượng cò trong loạt bài mà chúng tôi đã vạch trần trước công luận. Thật sự, nếu ngày hôm đó không có những người đi đường bảo vệ, chúng tôi chưa biết sự việc xảy ra thế nào.
 
Dù thế, trước cái ác, Hoàng Hùng vẫn không chùn bước. Vài ngày sau, tôi và anh điều tra và phát hiện vẫn còn nhiều cò nhởn nhơ hoành hành. Hoàng Hùng rủ tôi tiếp tục "chiến đấu".
 
Thú thật, lúc ấy, trước sự đe dọa hàng loạt bằng tin nhắn vào máy điện thoại, tôi không còn hứng thú với việc điều tra. Tuy nhiên, chính anh đã động viên tôi “cái ác rồi phải trả giá”.
 
Lời động viên này một lần nữa thôi thúc tôi tiếp tục công việc phải làm. Đó chính là bài viết “Cò bấm lỗ lại trắng trợn làm tiền”. Ngay khi bài báo đăng, trong ngày, Công an Tiền Giang đã bắt khẩn cấp cò Vinh và 2 CSGT khác. 
 
Trong lúc bắt cò Vinh, công an có cho chúng tôi tháp tùng đi cùng nhưng thú thật tôi đã không dám đi. Chính anh Hoàng Hùng đã vượt hơn 30 km đường đến Tiền Giang, chứng kiến cảnh cò phải tra tay vào còng.  


Ông Mã Diệu Cương, Phó Chủ tịch Hội Nhà báo VN, Chủ tịch Hội Nhà báo TPHCM (giữa) và ông Đỗ Danh Phương, Tổng Biên tập báo Người Lao Động (bìa trái), thăm nhà báo Hoàng Hùng tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Ảnh: QUÝ LÂM

Sau những “trận đánh” trên mặt trận báo chí, Hoàng Hùng càng động viên tôi: "Làm phóng viên nội chính là phải chịu đựng sức ép nhiều phía". Tôi vẫn còn nhớ mãi câu nói của anh: “Mình phải thay mặt người khác dám nói lên sự thật mới là nhà báo”. 
 
Có những lúc anh và tôi cùng tác nghiệp hằng tháng trời cho một đề tài đăng trên báo chỉ 2-3 ngày. Thế nhưng, anh không hề nản chí. Những lúc tiếp cận đối tượng đến  gần nửa đêm, đến khi đói lả, cả hai không còn tìm ra chỗ ăn lót dạ, vậy nhưng anh vẫn say sưa trao đổi công việc. Niềm vui lớn nhất đối với anh là sau khi hoàn thành nhiệm vụ, các bài báo sẽ đến tay bạn đọc về những vấn đề mà nhiều người quan tâm, là nỗi nhức nhối trong tâm trí mọi người…

Nhà báo Hoàng Hùng tên thật là Lê Hoàng Hùng

Bút danh: Trần Hải Nguyên

Sinh năm 1960, nguyên quán: xã Phú Kiết, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang.

Thường trú: phường 6, thành phố Tân An, tỉnh Long An

Nhà báo Hoàng Hùng làm báo gần 30 năm. Xuất thân từ phóng viên báo Long An. Từ tháng 7-1996 đến tháng 5-2002 anh là phóng viên báo Pháp Luật TPHCM. Từ tháng 5-2002 đến nay anh là phóng viên báo Người Lao Động


 
Trong cuộc đời làm báo, tôi chưa bao giờ thấy anh nản chí hay lung lay trước một vấn đề tiêu cực. Tôi còn nhớ mãi một vụ án chìm xuồng mà chúng tôi đã viết và giúp trả lại sự công bằng cho người đã chết.

Đó là vào năm 2008, một vụ án mạng cố ý gây thương tích dẫn đến chết người xảy ra tại huyện Chợ Gạo - Tiền Giang. Hung thủ đã bị cơ quan điều tra bắt giam ngay sau án mạng xảy ra. Vậy mà chỉ một ngày sau, hung thủ lại được thả ra vì kết quả giám định cho rằng nạn nhân chết vì bệnh lý chứ không phải bị đánh.
 
Gia đình nạn nhân đã kêu cứu nhiều cơ quan tố tụng nhưng đều rơi vào bế tắc. Trong lúc này, cả Hoàng Hùng và tôi đều ở Cần Thơ. Khi  nhận được lệnh từ ban biên tập, anh đã tỉ mỉ nghiên cứu hồ sơ vụ án.

Hiện trường vụ án đã được chúng tôi hình dung ngay sau đó. Bằng khả năng và kiến thức của mình, nhà báo Hoàng Hùng kết luận: “Cơ quan điều tra đã bỏ lọt tội phạm”.

Sau khi quyết đoán, anh Hoàng Hùng đã đề nghị tôi quay phim dựng  lại hiện trường theo lời kể của nhân chứng để thuyết phục cơ quan điều tra. Trong vụ án này, nhiều tình tiết khi chúng tôi trình bày đã được đại tá Đặng Quang Minh, Trưởng Phòng Cảnh sát hình sự Công an Tiền Giang, đồng tình. Cuối cùng, cơ quan điều tra đã thống nhất với anh. Vụ án đã được “xới” lại, khởi tố bị can và bắt tạm giam hung thủ. Sau đó, tòa xử phạt hung thủ 7 năm tù.

Còn nhiều, rất nhiều việc mà nhà báo Hoàng Hùng đã làm nhưng tôi không thể kể ra hết.…

Xin thắp nén nhang lòng tiễn đưa một người anh, một đồng nghiệp mà tôi hằng kính phục. Nhiều việc làm mà nhà báo Hoàng Hùng còn dở dang, chúng tôi, những người làm báo, sẽ tiếp tục thay anh viết tiếp...
                
Minh Sơn
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

TIN MỚI