Chân cầu thang Khoa Thận nhân tạo - Bệnh viện (BV) Trung ương Huế nằm sát nhà vệ sinh là nơi nhiều người tá túc để chữa bệnh suy thận.
Họ là những bệnh nhân ngoại trú nhưng vì không có tiền thuê chỗ trọ nên đành liều đến nơi này ở qua ngày.
Ông Trịnh Thanh vừa chạy thận xong vẫn gắng gượng đi nhặt ve chai
“Công dân bệnh viện”
Chiều mưa tầm tã, Lưu Thị Thúy (20 tuổi) và em trai Lưu Tuấn Kiệt (13 tuổi), quê Bố Trạch - Quảng Bình, đang chuẩn bị bữa cơm tối ở chân cầu thang Khoa Thận nhân tạo.
Mẹ của 2 em, bà Trần Thị Nương (52 tuổi), đang lang thang trong khuôn viên BV nhặt ve chai. Chúng tôi gặp bà tại khu vực tập trung rác thải của BV.
Bà Nương dáng gầy yếu nhưng rất nhanh nhẹn, đôi tay thoăn thoắt xới tung từng đống rác để lượm những gì bán được. Chỉ trong vài giờ, chiếc bao tải lớn bà mang theo đã đầy ắp.
Với nhiều người, hộp nhựa đựng cơm, bao ni lông hay vỏ chai nước là đồ vứt đi nhưng với bà Nương, đó là niềm hy vọng kéo dài sự sống cho 3 người con đang nằm chạy thận nhân tạo tại BV Trung ương Huế.
“Năm 2003, bất hạnh bắt đầu ập đến gia đình tôi. Đứa con đầu là Lưu Đức Thủy mới 22 tuổi đã bị suy thận. Sau 3 tháng ra Hà Nội rồi vào Huế chữa trị, Thủy đã qua đời vì bệnh quá nặng” – bà Nương rầu rĩ.
Ít tháng sau, người con thứ hai của bà Nương là Lưu Thị Như Huyền, lúc đó 18 tuổi, cũng phát bệnh suy thận. Bà đành giao hết ruộng vườn, nhà cửa và 4 người con còn lại cho chồng chăm nom rồi đưa Huyền vào BV Trung ương Huế chữa trị.
“Cũng năm đó, vợ chồng tôi chết lặng khi bác sĩ bảo 4 đứa con này cũng đều bị suy thận. Để chữa trị cho con, của cải trong nhà phải bán hết, nợ nần chồng chất” - bà Nương buồn bã.
Từ đó, bà Nương trở thành “công dân” của BV Trung ương Huế, lấy chân cầu thang làm nơi tá túc để nuôi con. Bảy năm nay, bà đi nhặt ve chai kiếm tiền cho các con chạy thận.
Hằng ngày, bà đi lượm ve chai từ lúc 4 giờ, 11 giờ và 17 giờ - khi BV chưa làm việc hoặc tạm nghỉ. Tối, bà mang ve chai ra ngoài bán.
“Mỗi ngày, tôi kiếm được khoảng 30.000 - 35.000 đồng, chỉ đủ mua thức ăn, nước uống và thuốc bổ cho mấy mẹ con. Còn tiền chạy thận thì phải đi vay mượn” - bà Nương thổ lộ.
Lâm cảnh khốn khó
Ở BV Trung ương Huế, có hàng chục người vừa chạy thận vừa đi nhặt nhạnh ve chai kiếm tiền trang trải.
Ông Trịnh Thanh (43 tuổi), ngụ huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế, vào BV chạy thận nhân tạo từ năm 2003. Ông bắt đầu “nghề” ve chai từ khi mới vào nằm viện nhằm đỡ đần phần nào cho vợ con.
Cũng như bà Nương, mỗi ngày, ông Thanh đi nhặt ve chai quanh khuôn viên BV vào buổi sáng sớm, trưa và chiều tối.
“Ngày không chạy thận, tôi nhặt ve chai được khoảng 30.000 đồng, còn ngày chạy thận chỉ kiếm chừng 10.000 - 15.000 đồng” - ông Thanh cho biết.
Hôm chúng tôi đến BV, ông vừa chạy thận xong, vết băng trên tay vẫn còn rỉ máu nhưng vẫn gắng gượng đi nhặt ve chai.
Ông Thanh tâm sự: “Lúc mới vô BV, sức khỏe kém quá nên tôi không làm gì nổi. Một năm sau, sức khỏe tốt lên, tôi bắt đầu đi nhặt ve chai”.
Ông Thanh cho biết đứa con đầu của ông năm nay vừa học xong lớp 9 phải nghỉ để theo mẹ đi bóc vỏ cây kiếm tiền cho ông chữa bệnh, hai đứa tiếp theo cũng đứng trước nguy cơ bỏ học vì gia đình quá nghèo.
“Tôi chỉ biết cầm cự ngày nào hay ngày đó, chỉ thương mấy đứa con phải bỏ học sớm” - ông Thanh nghẹn ngào.
Tương tự ông Thanh, năm 2005, ông Nguyễn Văn Phước (42 tuổi, quê Quảng Trạch - Quảng Bình) phải rời xa vợ con vào BV Trung ương Huế chữa trị suy thận.
Ở quê, vợ ông vừa làm 3 sào lúa vừa chằm nón kiếm tiền cho chồng chữa bệnh và nuôi con. Vì vậy, từ khi vào BV, ông đã đi nhặt ve chai kiếm thêm tiền.
Ông Phước cho biết mỗi tháng 12 lần chạy thận nhân tạo, trừ BHYT, ông phải đóng thêm 2 triệu đồng.
“Tiền nhặt ve chai chỉ đủ để tôi ăn uống qua ngày, tiền điều trị bệnh phải nhờ vợ lo. Bốn con tôi học lớp 12, lớp 9, lớp 4 và đứa cuối cùng sắp đi học, một tay vợ tôi cũng phải lo toan. Năm học mới sắp đến rồi nhưng vợ chồng tôi không có tiền mua sách vở cho con. Tình hình này chắc chúng phải bỏ học thôi” - ông ngậm ngùi.
Đêm về khuya, sau một ngày tất bật vừa chạy thận vừa kiếm tiền chữa bệnh, bà Nương, ông Phước, ông Thanh... lại trở về dưới chân cầu thang Khoa Thận nhân tạo và kể nhau nghe những chuyện buồn vui trong cuộc sống. Trong ánh mắt họ, chúng tôi vẫn bắt gặp những tia hy vọng vào điều kỳ diệu nào đó trong tương lai.
|
Mặc bệnh tình hành hạ
Ba năm trước, trong một buổi sáng sớm, bà Nương đi nhặt ve chai thì bị ngất xỉu bởi căn bệnh viêm tuần hoàn não nhưng may mắn được các bác sĩ BV Trung ương Huế phát hiện và cứu chữa kịp thời. Rồi năm 2008, khi đang nấu ăn, chân bà bỗng nhiên tê nhức, đứng ngồi không nổi và được chẩn đoán bị gai cột sống.
Giờ đây, cứ mỗi lần trái gió trở trời, bà lại bị bệnh tình hành hạ. Bà Nương tâm sự: “Bác sĩ khuyên tôi phải nhập viện điều trị nhưng vì không có tiền lại lo cho mấy đứa con nên đành thôi”.
Bà Nương nhặt ve chai ở Bệnh viện Trung ương Huế đã 7 năm nay
Hơn 7 năm sống trong BV, 3 người con lần lượt qua đời vì bệnh thận nhưng bà Nương vẫn ngày ngày đi nhặt ve chai kiếm tiền với hy vọng có một phép mầu cứu được 3 người con còn lại thoát khỏi căn bệnh hiểm nghèo. |
Bình luận (0)