Làn sóng dịch thứ 4 hồi năm ngoái với tốc độ lan nhanh và hoành hành theo cấp độ tăng dần ở nhiều nơi. Đường phố thưa thớt người qua lại, hàng quán đóng cửa im lìm nhưng bên trong sân Bệnh viện (BV) Từ Dũ (TP HCM) mỗi ngày, tập thể bác sĩ, điều dưỡng, hộ sinh chúng tôi lại tất bật chuẩn bị xông pha vào cuộc chiến đầy cam go với dịch Covid -19.

Bình tĩnh đối diện, tự thích ứng

Tôi là một trong những đồng đội tham gia vào đội tiêm ngừa Covid-19 tại một số điểm lưu động trong thành phố. Dưới tiết trời hanh khô mà dường như mọi người muốn buông bỏ mọi thứ, chúng tôi mặc bộ quần áo bảo hộ như chiếc nồi xông hơi, mồ hôi tuôn ra cay nhòe cả mắt, chảy dài mặn thấm bờ môi nhưng chúng tôi vẫn nhịp nhàng trong từng khâu hướng dẫn, đo sinh hiệu, tiêm vắc-xin… Nhìn các cô, các bác trật tự xếp hàng với vẻ đầy lo âu làm chúng tôi quên đi sự vất vả về thể chất của bản thân, hăng hái làm việc với trái tim đầy nhiệt huyết dù rằng biết bao thiếu thốn và rủi ro vây bủa.

Liệu pháp tinh thần nơi bệnh viện dã chiến - Ảnh 1.

Các y - bác sĩ thể hiện niềm tin quyết thắng dịch Covid-19, động viên người bệnh vượt qua

Lúc ấy, đã 2 tháng trôi qua, dịch bệnh vẫn diễn biến phức tạp nhưng thành phố đã dần giảm số ca lây nhiễm và tử vong. Cũng như tôi, mọi người quen dần với nhịp sống mới, không náo nhiệt, không hối hả, không xốn xáo hoang mang, là sự bình tĩnh đối diện và tự thích ứng để lạc quan, như một liệu pháp tinh thần cho chất lượng cuộc sống thích hợp nhất có thể… Ấy vậy mà vào một ngày đẹp trời tháng 9-2021, ngay sinh nhật lần thứ 51 của tôi, tôi nhận được nhiều tin nhắn chúc mừng từ người thân, đồng nghiệp. Tin nhắn thời Covid-19 hoành hành: "Chúc mừng sinh nhật chị vui vẻ, nhiều sức khỏe tránh xa em Côvy!", "Chúc em sinh nhật trong mùa Côvy thật mạnh khỏe và bình an nhé!…", "Chúc bạn sinh nhật vui vẻ, bình an, hạnh phúc bên gia đình!"...

Thật xúc động, cố nén cảm xúc trả lời tin nhắn cảm ơn vì các bạn đâu biết rằng tôi đang ngồi thẫn thờ với kết quả SARS-CoV-2 dương tính, chỉ số CT rất thấp. Trời đất như sụp đổ dưới chân mặc dù đã chuẩn bị tinh thần phải đối diện với đợt dịch này.

Tay chân rụng rời, lo lắng sợ người nhà bị lây nhiễm, sợ mất đi người thân thì liên tiếp nhận được điện thoại tin nhắn của đồng nghiệp: "Chị ơi cố lên nhé!", "Đừng lo!", "Không sao đâu nhe!" "I love you!"… Rồi các bạn chuẩn bị đầy đủ thủ tục, thức ăn, vật dụng cần thiết chuẩn bị cho tôi đi cách ly tại BV Dã chiến thu dung điều trị Covid-19 số 7.

Tôi đến BV Dã chiến số 7, trong bộ đồ bảo hộ kín bưng như phi hành gia. Qua tấm kính chắn, tôi nhận thấy ánh mắt cười thân thiện, đồng cảm của một bạn trẻ đón tôi, giúp tôi làm một số thủ tục nhập viện.

Quà sinh nhật trong phòng bệnh

Tôi được nhận phòng trong căn hộ với 4 người đã ở trước đó. Lúc này cảm giác bớt sợ, bắt đầu sắp xếp đồ đạc giống như chuyến du lịch trải nghiệm.

Chiều mát, chúng tôi ra ban công tập hít thở. Từ ban công tầng 6 nhìn xuống, các bạn nhân viên y tế trước phòng điều hành nhìn thấy chúng tôi liền đứng lên, hai tay đan hình trái tim "tim lớn, tim nhỏ" rồi một tay áp tim, một tay giơ cao quyết thắng, cổ động tinh thần cho chúng tôi. Cử chỉ đó đem lại cho bệnh nhân F0 chúng tôi những cảm xúc thật đặc biệt.

Tối đến, đang miên man với những dòng suy nghĩ, lo lắng, chợt nghe tiếng chuông cửa reo, ra mở cửa, thật xúc động khi các em nhỏ tay cầm lồng đèn mang đến mỗi người bệnh trong phòng 2 cái bánh bông kem nho nhỏ kèm những lời chúc, tôi liền chụp hình gửi về khoe với chồng con là mình cũng nhận được quà sinh nhật thật ý nghĩa mà chưa chắc ở nhà mình có được trong mùa giãn cách. Tôi ngốn hết 2 cái bánh ngon lành! Xúc động hơn tôi còn bắt gặp hình ảnh các đồng nghiệp tôi tổ chúc Tết trung thu tặng quà và lồng đèn cho các em thiếu nhi thật ấm áp và đong đầy tình thương.

Tôi dần đi vào giấc ngủ. Căn hộ tầng 6 lúc nào cũng mở toang cửa và cả căn phòng của chúng tôi cũng không ai dám đóng kín cửa vì sợ điều chẳng lành xảy ra. Cơn gió lạnh thổi qua lúc nửa đêm lắc lư thật mạnh chiếc giường xếp tôi đang nằm và như hất tôi lên. Tôi bừng tỉnh ngồi dậy nghe cơ thể mình lạnh buốt như có dòng nước lạnh chảy khắp người, tôi liền lấy cái máy sấy tóc sấy cơ thể và cố gắng quơ tay, quơ chân vận động giúp cơ thể ấm dần lên, lúc ấy tôi chợt có suy nghĩ thầm cảm ơn người bạn đã mang cho tôi cái máy sấy tóc hay người vô hình nào đó đã vực tôi dậy, giúp tôi thoát qua cơn lạnh như sắp bị đông lại…

Đêm thứ 2 tại BV dã chiến, đang ngon giấc bỗng nghe khó thở và lồng ngực mình nặng trịch, cố vùng dậy nhưng không được, tôi thầm niệm Phật vài câu (vì nghe nhiều người dặn) đồng thời cố gắng mở mắt ra, cuối cùng cũng tỉnh dậy được. Tôi nhớ lại và áp dụng ngay các tư thế mà đồng đội tôi tác chiến ở đây chia sẻ và dặn dò chúng tôi lúc sáng. Tôi trở mình nằm sấp rồi nằm nghiêng giúp phổi giãn nở tránh bị xẹp phổi, cảm giác bớt mệt, liền ngồi dậy tập thở… Cảm ơn bạn, thật hữu ích như liệu pháp điều trị lúc này!

Ngày thứ 3, tôi vẫn còn mệt và cứ tiếp tục vận động tập thở, tối đến sau khi nghe và gọi điện thoại cho người thân, bạn bè xong, không dám đọc báo về những tin Covid-19..., chỉ mở YouTube xem ca nhạc.

Đêm yên ắng, gió lành lạnh thổi bởi cơn mưa lớn ban chiều, cảm giác còn sợ không ngủ được, màn hình điện thoại lóe sáng, nhìn lên xem thấy tin nhắn Zalo của người bạn đồng nghiệp chia sẻ những video clip của BV Từ Dũ về chăm sóc bệnh nhân nhiễm Covid-19 "Lan tỏa năng lượng tích cực", động viên và khích lệ tinh thần giúp tôi ngủ được. Tôi ngủ say mà còn mơ thấy cùng chị em đồng nghiệp rủ nhau chụp ảnh thật vui. Khi tỉnh dậy, tôi biết mình nằm mơ mà vẫn thật vui và tôi tin mình sẽ khỏe, vượt qua Covid-19.

Để tôi và nhiều người bệnh khác có được điều này, đồng đội tôi đã phải ngày đêm đánh đổi biết bao sức lực. Giữa cái nắng chang chang với bộ bảo hộ đẫm mồ hôi, rồi những buổi chiều mưa tầm tã lạnh buốt, lực lượng chống dịch tất bật sắp xếp, khuân vác lo cho bệnh nhân được ăn uống đầy đủ và được chăm sóc y tế chu đáo.

Với những bệnh nhân nặng, mọi việc tự tay các nhân viên y tế thực hiện, từ việc giành giật sự sống cho bệnh nhân đến việc chăm sóc, ăn uống, vệ sinh cá nhân, phục hồi chức năng mà không một ai nề hà, họ làm việc từ chính trái tim mình. Nơi đây chỉ có tình yêu thương, sự cảm thông và thấu hiểu mới xoa dịu được nỗi đau của người bệnh, giúp họ vững tin chống chọi lại căn bệnh quái ác này.

Liệu pháp tinh thần nơi bệnh viện dã chiến - Ảnh 2.

Y - bác sĩ tặng quà trung thu cho các bé bị F0 tại Bệnh viện Dã chiến

Tôi may mắn được xuất viện sau 7 ngày điều trị, nhìn ra bầu trời TP Thủ Đức thật trong xanh với những áng mây trắng vắt qua ngọn cây, quang cảnh thật đẹp nhưng có lẽ rất nhiều người bệnh ở đây, các BV dã chiến, BV hồi sức… không có cơ hội cảm nhận được điều đó và họ cũng đã không cảm nhận về sự khốc liệt của cuộc chiến này.

Dịp sinh nhật năm nay, với tôi cũng thật đặc biệt là ngày Tết trung thu. Tại BV Dã chiến số 7, được quay về với ký ức tuổi thơ, được các đồng nghiệp chăm sóc, yêu thương như liệu pháp tinh thần giúp tôi mau chóng bình phục trở về với cộng đồng, tiếp tục tham gia chống dịch Covid-19.

Liệu pháp tinh thần nơi bệnh viện dã chiến - Ảnh 3.

Quà sinh nhật tặng tác giả được gửi vào bệnh viện

Một năm đại dịch càn qua đã cuốn đi nhiều thứ, thành phố đã trở về trạng thái bình thường mới. Dẫu rằng trái tim người có vết sẹo đang lành lại nhưng là dịp mỗi khi nhìn lại càng biết trân trọng và yêu quý những người thân quanh mình, biết sống vì nhau bằng cả ý thức và hành động. Nhìn lại để mỗi ngày ta sống, học tập và làm việc như thể là ngày cuối cùng để hoàn thành những bổn phận và để cảm nhận trải nghiệm từng ngày qua một cách ý nghĩa hơn, để thêm yêu cuộc sống này bởi chẳng ai có thể sống 2 lần trong cuộc đời. 

ĐƠN VỊ TÀI TRỢ, ĐỒNG HÀNH

Liệu pháp tinh thần nơi bệnh viện dã chiến - Ảnh 4.
Bài và ảnh: HUỲNH THANH TRUYỀN