Vì đâu trẻ vô tâm?

Tin mới

20/01/2011 00:09

“Bọn trẻ bây giờ vô tâm lắm!”. Chớ than phiền và vội kết tội trẻ. Có thể đó là do người lớn dạy dỗ chưa đầy đủ, thiếu chu đáo

Gia đình ngày nay đa phần chỉ có một hoặc hai con nên cha mẹ thường yêu thương, nuông chiều trẻ hết mực và không bao giờ nghĩ sẽ “nhận lại ” được gì. Có lẽ vì thế mà các bậc cha mẹ đã góp phần khiến con cái trở thành người ích kỷ, không biết chia sẻ, quan tâm, thậm chí là vô tâm, vô cảm.
 

Minh họa: NGUYỄN TÀI

 
Vô tâm với cả người thân
 
Chị Hương, cạnh nhà tôi, có ba đứa cháu thuộc thế hệ 9X ở quê lên trọ học, trông rất ngoan ngoãn, lễ phép lại học hành giỏi giang. Hôm gặp chị, tôi tấm tắc khen các cháu. Chị thở dài rồi ngập ngừng bảo: “Nhưng... chúng sống vô tâm lắm! Học giỏi, ngoan ngoãn nhưng ứng xử sơ đẳng lại không biết. Thật khổ!”. Như trúng mạch, chị kể hết chuyện này đến chuyện khác, trút những nỗi niềm chất chứa lâu nay. Một lần, mẹ chị ở quê lên, cả nhà cùng đi siêu thị. Đến nơi, các cháu mở cửa xe xuống trước để mặc bà ngoại lụm cụm và dì Út một nách hai con nhỏ loay hoay. Khi chị Hương nhắc nhở, chúng  mới lật đật đỡ bà ngoại và dẫn một em nhỏ giúp dì.
 
Chủ nhật tuần rồi, mẹ bọn nhỏ đến thăm. Cả nhà cùng nhau làm món bò nướng lá lốt. Đúng lúc, có hai bạn học đến chơi và được mời ở lại dùng bữa. Để các cháu thoải mái, chị dọn mâm cho chúng trước. Thế mà khi ngồi vào bàn, chẳng đứa nào biết mời người lớn một tiếng! Chúng vừa nhẩn nha ăn vừa trò chuyện đến 2 giờ, trong khi cả nhà đang chờ đến lượt vào bàn. Đến nước này, chị Hương đành nhắc khéo “Tin ăn xong rủ các bạn lên lầu chơi đi”... Đáng lo là tình trạng này hiện khá phổ biến trong các gia đình!
 
Vì chưa được hướng dẫn
 
Nhìn bề ngoài, cứ tưởng bọn trẻ vô tâm, không chịu học để có thể sống tốt, sống có đạo đức nhưng xét cho kỹ, một phần cũng do chưa được người lớn hướng dẫn kỹ năng sống, cách chia sẻ...
 
Hôm rồi, tôi đang lưu thông trên đường, một cậu học sinh mang phù hiệu lớp 12 chạy xe va vào tôi làm xe ngã, thế mà cậu vẫn thản nhiên ngồi trên xe giương mắt nhìn. Bực quá, tôi quát: “Còn đứng đó nữa, dựng xe lại cho tôi chứ!”. Nghe thế, cậu ta mới riu ríu làm theo, tay chân luýnh quýnh. Hóa ra, do không biết trong trường hợp này cần làm gì nên cậu bé mới “đực” người ra vậy. Tôi bèn dịu giọng bảo: “Con có lỗi, ít ra phải biết xin lỗi và giúp dựng xe lên chứ!”. Cậu bé lí nhí dạ vâng, xin lỗi rồi chào đi.
 
Ngay như trong gia đình tôi, dù chị tôi cũng rất quan tâm đến việc dạy dỗ con cái nhưng vẫn gặp tình cảnh tương tự. Tuần trước, gia đình chị hai tôi chuyển về nhà mới, tôi đến phụ một tay. Mọi người khuân dọn cật lực mà đến trưa đồ đạc vẫn còn ngổn ngang. Thy, con gái út của chị, là sinh viên năm hai, đi học về. Cứ tưởng cơm nước xong, cháu sẽ vào giúp một tay. Nhưng hỡi ơi, việc đầu tiên con bé làm là... bới tìm gấu bông, rồi ôm nó nhảy phốc lên ghế xoay nhìn mọi người dọn nhà! Chị tôi dường như đã quá quen với cảnh con ngồi chơi, mẹ làm quần quật nên chẳng tỏ thái độ gì cả.
 
Tôi đành bảo: “Thy xem đồ nào của con, chuyển lên phòng sắp xếp lại đi!”, con bé mới làm theo. Chị tôi phân trần: Hồi Thy còn nhỏ, chị cũng nhờ làm việc này việc nọ phù hợp với cháu nhưng ông xã chị lại bảo: “Em phải làm cho con chứ!”, riết rồi chị không muốn sai bảo nữa, nên bây giờ con bé mới như vậy.
 
Cha mẹ phải “gieo mầm”
 
Nghĩ cho cùng, người lớn chúng ta chớ vội trách con trẻ, mà nên xem lại cách dạy dỗ con của mình đã đúng chưa. Cha mẹ nào cũng yêu thương con, luôn mong muốn con khi bước ra đời sẽ được xã hội đón nhận với cái nhìn đầy thiện cảm. Do vậy, hơn ai hết, ngay từ khi con bước vào tuổi mẫu giáo, người làm cha mẹ phải biết “gieo mầm” những đức tính tốt như biết quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ  người xung quanh... cho con trẻ.
Tường Nghi
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

TIN MỚI