Tin mới

22/04/2017 23:06

Ban đầu, gã học nghề may là để kiếm tiền như bao con người cần phải học để kiếm tiền, rồi bắt đầu gã làm việc.

Nhưng gã đoảng lại vụng, thường thì khách béo lại mặc quá chật mà khách gầy thì lại quá rộng, gã cứ thích đưa cái số đo chuẩn mà mình cho là đúng vào, cuối cùng gã phải đền vải. Gã thấy cứ đền vải suốt không phải là cách, thế thì vốn đâu nữa mà làm ăn, thế là phải dùng đến ba tấc lưỡi.

Minh họa: KHỀU
Minh họa: KHỀU

- Này chị, chị gầy, em nghĩ cứ phong cách này khiến chị sang hơn nên em mạo muội may rộng ra một tí, phá cách một tí… Những kiểu may này, bảo đảm đẹp mà không đụng hàng bất cứ một ai đâu nhé!

Vài khách thấy cũng có lý. Ô! Thằng này nó sáng tạo. Cứ cách đấy gã thoải mái làm hư đồ của khách, cứ việc chắp bên này, vá bên kia, thế là thành thứ của riêng gã, gã gọi nó là đặc sản.

Những “tác phẩm” đó mang dấu ấn riêng của tiệm gã, người ta tôn gã thành nhà thiết kế. Nhà thiết kế thời trang hẳn hoi nhé. Gã sung sướng khi nhận lấy danh hiệu đó, có gì mà ngượng.

Từ dạo trở thành nhà thiết kế thời trang, gã không nhận may những bộ quần áo tầm thường nữa, những cô Tám cô Bảy mang vải đến để may áo dài hay bà ba gã từ chối hết. Gã phải may những bộ trang phục có thể đưa gã lên một tầm cao của danh vọng, người ta phải gọi gã là nhà thiết kế đại tài, sáng chói nhất.

Nhờ những bộ trang phục mang phong cách không giống ai đó, tiệm gã bớt dần những quý bà quý cô mô phạm nhưng các em chân dài chân ngắn trẻ xinh đẹp thì cứ một anh, hai anh nghe ngọt xớt. Thế rồi, gã cũng phải lòng một cô. Gã tuyển cô vô làm người mẫu cho gã. Dù gã ra quy định mẫu là người mẫu, không lẫn lộn tình cảm và công việc nhưng rồi mỗi buổi sau khi xong việc thì gã trở về với bản năng của một gã đàn ông, xem cô là một con người và làm tình như một con người.

Thời gian trôi, gã dần như cạn kiệt ý tưởng, kiểu chắp bên này, vá bên kia hoài thì nó cũng phải lặp lại. Vậy là gã đi học. Gã tìm thấy một cuộc thi trên truyền hình, gã miệt mài vẽ tác phẩm dự thi. Lọt vào đến vòng cuối cùng cơ đấy, ban giám khảo đều khen ngợi gã có tố chất tuy vẫn còn bảo gã sửa chỗ này chỗ kia.

Trên bản vẽ đã xong, vòng thi cuối cùng gã cần phải may thành sản phẩm. Ban tổ chức gợi ý cho gã một vài nhà may nổi tiếng, họ đề nghị một số tiền vượt lên trên sự tưởng tượng của gã, số tiền mà nếu gã có đoạt giải cao nhất cũng chỉ là vừa đủ để bù vào chi phí đó. Gã nhếch môi lắc đầu “tôi biết may, tôi tự may lấy!”. Ban giám khảo và ban tổ chức từ đó không còn khen gã có tố chất của nhà thiết kế nữa, cứ từng sản phẩm trong bộ sưu tập của gã hoàn thành thì nhận được những cái lắc đầu âu lo từ họ, rằng đường may vụng, rằng xẻ tà chưa sắc sảo… Gã bắt đầu thấy nản nhưng gã cần mọi người công nhận tài năng của gã nên phải cố gắng. Khi bộ sưu tập xong thì cũng đã đến ngày thi chung kết. Những bộ trang phục được những người mẫu mà gã chọn mặc lên sân khấu, gã miệt mài tập cho họ. Cô người mẫu riêng của gã dạo này kém vui, không giữ được nét mặt ma-nơ-canh khi làm việc nữa, bắt đầu cáu bẳn. Hình như lâu lắm, đêm về, gã không còn lên giường với cô.

Đêm thi diễn ra đúng như những gì gã nghĩ, khán giả vỗ tay tung hô, giám khảo gật gù rồi chép miệng “giá như… (thế này thế kia) thì bộ sưu tập của em đã hoàn hảo đến mức khó tin, rất tiếc….”. Gã hiểu chứ, vì gã không tốn vài chục triệu cho mấy gã thợ may dở hơi mà họ giới thiệu nên tất nhiên sản phẩm của gã phải giảm đi một phần giá trị.

Gã được giải ba, không sao, có giải là gã vui rồi, đứng lên bục vinh quang là vui rồi. Đêm ấy, ôm giải thưởng về nhà, gã dự định sẽ tặng bó hoa ấy cho người tình của gã, dự định dùng tiền đấy đãi người tình một đêm lãng mạn với rượu và nến với tất cả những ngọt ngào mà gã có thể làm cho cô, để bù cho những ngày tháng vất vả, bù cho những bất công mà cô phải chịu đựng vì gã. Nhưng mệt quá, gã ngã vật ra rồi ngủ quên.

Tỉnh lại, hoa, cúp danh dự còn trên bàn. Người tình của gã biến mất cùng phong bao tiền thưởng. Gã tìm quanh từ nhà ra tiệm, gọi hết các số điện thoại có thể, cô người mẫu biến mất như cô chưa hề tồn tại. Gã chặc lưỡi, thôi, coi như tiền lương của cô ấy. Giải thưởng vẫn là của gã, gã cần danh tiếng, đâu phải tiền.

Gã lên mạng, xem thử những hình ảnh đăng quang đêm qua trông thế nào, gã có đẹp trai không, có xứng tầm là nhà thiết kế đại tài không. Cái gã không thể tin vào mắt mình là hình ảnh đăng quang thì khiêm tốn nhưng hình ảnh của gã cùng bộ sưu tập với lời bình “người đoạt giải cuộc thi XYZ đã ăn cắp ý tưởng từ nước ngoài…” thì đầy rẫy.

Láo! Một lũ láo! Gã cần bằng chứng.

Gã lại lăn con chuột để dò. Có hẳn bằng chứng cho gã. Cứ mỗi hình ảnh sản phẩm của gã thì bên cạnh có một sản phẩm tương tự với thương hiệu nổi tiếng trên thế giới, nếu có khác biệt, chỉ là khác về màu sắc hoặc vị trí những thành phần phụ đính kèm như nơ, nút… Facebook người ta share nhau những cái link đó kèm theo những bình luận và miệt thị kinh tởm. Gã bĩu môi, đám đông ngu ngốc, làm sao hiểu được sự lao động vất vả của mình. Chuyện cái nơ lệch sang bên phải cũng là của riêng gã rồi, rõ ràng gã thấy nó còn đẹp hơn cả bản so sánh với một nhà thiết kế nào đó.

Gã mở tiệm trở lại, các cô gái chân ngắn chân dài õng ẹo đã đứng trước cửa tiệm, họ hùng hổ xông vào để lấy lại vải đã đặt may.

Tui cứ tưởng được mặc đồ không đụng hàng, chứ không thèm mặc bản sao, không thèm mặc đồ ăn cắp!

Cái tiệm trống huơ trống hoác. Thế giới quả là độc ác, con người quả là tàn nhẫn. Sau một đêm, những tưởng gã bước được một chân lên đài danh vọng thì gã lại trở thành tội đồ của cả nhân loại. Bà Tám bà Bảy cũng chả thèm liếc nhìn vào tiệm gã.

Gã bắt đầu thấy mệt mỏi, thấy túng thiếu. Gã thọc tay trong túi quần rồi đi lang thang, chỉ mong là mình nghĩ ra được cái gì đó hay ho, để thay đổi được hoàn cảnh bi đát hiện tại.

Gã bước dần về phía sương mù, nơi người tình của gã đang tươi cười, cô xòe xòe xấp tiền ra đếm trước mắt gã, lấy tiền vẫy vẫy ra hiệu gã. Đằng sau người tình của gã là cả ban giám khảo cuộc thi nọ, họ cũng cầm những xấp tiền và những chùm đèn sáng lóa làm hào quang, bên cạnh là những gã thợ may lấy tiền nhét vào túi họ, mỗi lúc một căng đầy. Đầu gã ong ong, đau nhức, hình như đó là tiếng chửi rủa khi gã bị vứt ra bên lề của cuộc chơi. Những tờ tiền mới cứng, đủ màu sắc bay ngập ngụa trước mặt gã, quyến rũ, bên trong là những tràng cười. Gã nhìn thấy người tình của gã khỏa thân, như lúc cô khỏa thân để làm tình với gã nhưng bây giờ, cô khỏa thân trên đống tiền mà người ta vừa rải xuống, nền đất nhơ nhớp sình lầy sau một cơn mưa.

Nhưng gã sực tỉnh, gã nhớ rồi, gã đâu cần tiền, cũng chẳng cần cái danh vọng hão huyền sẵn sàng đè bẹp gã bất cứ lúc nào. Gã quay lưng, đi về phía mà gã vừa từ đó ra đi. Gã tin, ở đó, có cái thế giới mà gã muốn nhìn thấy.

Truyện ngắn của NGUYỄN ANH ĐÀO
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất
TIN MỚI