Lê Tiến Vượng khóc cười lục bát

Tin mới

22/07/2017 21:32

Xưa nay gieo vần, làm vè lục bát là chuyện thường với người Việt nhưng làm thơ lục bát lại là chuyện khó và làm hay thì càng cực khó.

 Nhiều người đắm đuối với lục bát song in cả tập thơ lục bát lại không nhiều bởi dễ sa vào đơn điệu. Nhưng có thể nói, Lê Tiến Vượng là một trong số ít thành công với lục bát, khi tập thơ lục bát thứ hai của anh - "Lục bát khóc cười" (NXB Hội Nhà văn), được đón nhận tích cực.

Bạn thơ và người đọc dễ đồng ý rằng thơ Lê Tiến Vượng hay. Hay, bởi sự khác lạ, bởi cái duyên, bởi những bất ngờ trong cấu tứ, ý tưởng, hình thức trình bày và ngôn ngữ biểu đạt. Là họa sĩ, nhà báo, anh tự diễu mình trong việc làm thơ:

Bắc nồi lục bát nấu thơ/Nhặt bao con chữ ta vơ vào nồi/Lửa tim ta cháy rực rồi/Bao nhiêu ý đứng ý ngồi đang reo/ Nấu thơ mẻ trước mẻ sau/Mẻ nào cũng đẫm sắc màu thế nhân (Nấu thơ).

Những câu thơ về quê nhà của Lê Tiến Vượng cũng mang đến góc nhìn mới, những sự đổi thay qua hình ảnh làng quê một thời:

Đầu làng dăm bảy người ngồi/Khi dăm nải chuối, khi nồi ngô non/Bán xong đứng dậy cười giòn/Xắn quần móng lợn, lon ton ra đồng (Chợ cóc).

Lê Tiến Vượng khóc cười lục bát - Ảnh 1.

Là tuổi thơ của thế hệ anh còn trong ký ức:

Tuổi thơ là khúc đồng dao/Có khi chẳng thuộc vẫn gào rõ to/Tuổi thơ trắng chiếc khăn tang/Bom rơi, nhà cháy cả làng đưa ma (Tuổi thơ).

Phía sau những hình ảnh của hôm nay: Quê giờ nhà ống cao vời/Tường cao, rào kín lòng người hoang vu (Quê ơi)… là con chữ nén tiếng thở dài: Quê hương là những hàng tre/Khi trời trở gió tiếng nghe mệt nhoài (Quê hương).

Cũng như nhiều nhà thơ Việt, Lê Tiến Vượng viết về Mẹ gần gũi, tràn đầy yêu thương:

Ta ngồi ru nắng trưa hè/Mẹ ta quần xắn kéo te ngoài đồng. (Ru)

Bà mẹ trong thơ anh thân thuộc như bao người mẹ Việt, đẹp hơn tất cả:

Giờ mẹ ở phố với con/Chuyện toàn từ thuở còn son quanh làng/Hồn quê thúng mủng giần sàng/Như cây lúa, mẹ khẽ khàng đơm bông/Lặng thầm qua bão qua giông/Gian nan mẹ cứ như không… lạ lùng (Mẹ tôi).

Là thi sĩ, không thể thiếu thơ tình. Lục bát tình của Vượng cũng là tự sự, là nói với "em": Đâu phải Phật để từ bi/ Người quê chất phác có gì dùng thôi/ Cỏ xanh xanh mướt bên trời/Hương quê đọng ở những lời chân quê/Bây giờ đô thị tràn về/Bao nhiêu là thứ bùa mê chẳng còn (Em à).

Có lẽ những câu thơ của Lê Tiến Vượng được viết bởi ngôn ngữ đời thường cùng những thông điệp sâu lắng từ trải nghiệm nên chạm vào tâm tưởng người đọc. Đó cũng là những câu thơ đầy ám ảnh, quá khứ đan xen hiện tại, vương vấn nỗi buồn. Và từ đây, giữ người đọc ở lại lâu hơn với những trang thơ.


Bùi Việt Quý
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

TIN MỚI