Ngoài Anthony Hopkins tiếp tục thủ vai bác sĩ Hannibal Lecter, Red dragon quy tụ dàn diễn viên Anh-Mỹ hùng hậu (Harvey Keitel, Edward Norton, Ralph Fiennes, Emily Watson, Mary-Louise Parker). Tuy nhiên, lực lượng diễn viên ngôi sao cùng đạo diễn Brett Ratner (phim Giờ cao điểm) đã không thể biến kịch bản tẻ nhạt Red dragon thành phim có sức hấp dẫn, với những màn đấu trí căng thẳng như trong tập một (giành 5 Oscar trong đó có giải phim hay nhất) hoặc có nhiều tình tiết rùng rợn như trong tập hai (đoạt doanh thu 350 triệu USD)...

Những  điều bị trùng lặp.- Red dragon (có bản camera tại thị trường TPHCM) nói về cựu nhân viên FBI Will Graham (Edward Norton) thực hiện sứ mạng truy lùng kẻ giết người hàng loạt có tâm lý phức tạp tên Francis Dolarhyde (Ralph Fiennes) nhưng gặp bế tắc và cuối cùng không cách nào khác là đến gặp bác sĩ Hannibal Lecter (Anthony Hopkins) trong tù để được cố vấn. Điều tréo ngoe ở chỗ chính Will Graham là người tống Hannibal Lecter vào trại giam. Hannibal giúp Will Graham phá án nhưng cũng mượn tay Francis Dolarhyde để hại gia đình Will Graham nhằm trả thù. Như trong tập một, tập ba diễn biến chậm và nặng diễn xuất nội tâm hơn là hành động. Tập ba cũng dựng lại cảnh trại giam Hannibal Lecter như thấy trong tập một và cũng có vài chi tiết rùng rợn khi tên tội phạm tâm thần Francis Dolarhyde ra tay (như trong tập hai). Tuy nhiên, Red dragon gây cảm giác hụt hẫng như “thiếu một cái gì đó”. Cái thiếu trong Red dragon có lẽ là nhân viên FBI Will Graham-Edward Norton không lướt qua khỏi cái bóng của nhân viên FBI Clarice Starling thủ diễn bởi người đẹp Jodie Foster (Oscar nữ diễn viên chính cho vai này) trong tập một và cả Julianne Moore trong tập hai. Ngoài ra, gương mặt quá lành của diễn viên nổi tiếng làng kịch nghệ Anh Quốc Ralph Fiennes hoàn toàn không phù hợp vai tên giết người Francis Dolarhyde (dù được hóa trang sứt môi và xâm mình đầy lưng). Cái dở nữa của Red dragon là phim này ra mắt sau Manhunter (đạo diễn và kịch bản do Michael Mann thực hiện, năm 1986), cũng dựng từ truyện Red dragon của Thomas Harris, dù kịch bản lần này được viết bởi chính Ted Tally (Oscar kịch bản cho The silence of the lambs-1991). Một trong những nguyên nhân cuối cùng có lẽ là tài năng đạo diễn. Brett Ratner đã không “thắng” nổi Ridley Scott (tập hai) và Jonathan Demme (tập một).

Lão tướng Anthony Hopkins nổi bật.- Điểm gỡ gạc duy nhất của Red dragon là sự diễn xuất bậc thầy không chê vào đâu được của lão tướng Anthony Hopkins 64 tuổi. Chắc chắn, ngoài ông, không ai có thể thủ vai Hannibal Lecter thành công hơn. Kỹ năng diễn xuất – thể hiện từ sự chuyển động của cơ mặt, cái nhếch mép có một không hai, giọng nói khàn đầy đe dọa và nhất là ánh mắt lạnh tóc gáy – đã tạo ra một bác sĩ tâm thần quỷ quyệt nhìn thấu tâm can kẻ đối diện, có thể điều khiển họ và đặc biệt khả năng sử dụng bộ não siêu việt cho những hành động cực kỳ bệnh hoạn... Được trả hơn 10 triệu USD cho tập hai, Hopkins thoạt đầu từ chối nhận tập ba nhưng cuối cùng đồng ý, với thỏa thuận hưởng 7,5% lợi nhuận phim và ứng trước 8 triệu USD. Sự thất bại của Red dragon, tóm lại, là sự cạn ý trong khai thác nhân vật Hannibal Lecter. Cứ để khán giả tiếp tục tự hỏi rằng tay bác sĩ Hannibal Lecter “xổng chuồng” (như cái kết của phần hai) bây giờ làm gì và ở đâu có lẽ còn hay, hơn là trả lời bằng một tập ba dài hai tiếng đồng hồ. Đó là một phần của cái gọi là sự thiếu nắm bắt thông tin về tâm lý thị trường trong sản xuất sản phẩm nối tiếp (franchise).

ĐOAN THƯ