Vợ chồng tôi từ Bắc vào Nam lập nghiệp đã hơn 10 năm. Sau rất nhiều bỡ ngỡ, khó khăn, cho đến hiện tại, chúng tôi nhận ra nơi mình đang gắn bó không còn là "đất khách quê người", không còn là "nơi tạm dừng chân"; trái lại, đã là quê hương thứ hai, là tình yêu, là tâm hồn, là thiết thân tựa hơi thở, cơm ăn áo mặc mỗi ngày. Càng sống, càng gắn bó với quê hương thứ hai, càng thấy yêu thương nơi này như yêu thương chính quê hương mình.

Bạn bảo: "Xa xứ thấy nhớ nhà, thấy buồn tủi và không thể sống vui cho được". Tôi cười: "Chúng ta sẽ sống vui, sống hết mình cho những điều tốt đẹp trong hiện tại nếu luôn tâm niệm rằng dù đang ở nơi đâu cũng xem như đang ở nhà mình".

"Nhà mình" là nơi không gian gần gũi, quen thuộc, ấm áp..., nơi có những người thân thiết, ruột thịt cho ta cảm giác được yêu thương, được quan tâm, sẻ chia mà không bất kỳ nơi đâu có được; là gia đình, dù đi bất kỳ nơi đâu ta cũng mong ngóng được trở về; là tổ ấm mà không ở đâu có thể tìm được cảm giác an lành, ấm áp cho bằng. Dù vậy, ở bất kỳ nơi đâu nếu luôn biết hướng về nhà, gia đình, quê hương, cội nguồn... thì nơi đó cũng cho ta cảm giác như đang ở nhà.

Chúng ta đã xem quê hương, xứ sở của người khác thiêng liêng giống như quê hương, xứ sở của mình? Chúng ta đã chung tay xây dựng, phát triển nơi ta đang ở như quê hương, xứ sở của mình; yêu thương, bảo vệ nó? Nếu chúng ta đã làm những điều này... nghĩa là đang thực hành sống trong chính ngôi nhà của mình.

Tất cả con người, không phân chia tôn giáo, sắc tộc, màu da, quốc tịch... đang sống trong một môi trường và bầu không khí chung của nhân loại, dưới mái nhà chung là bầu trời. Sẽ không một bức tường nào ngăn cách, cản trở con người đồng cảm, yêu thương, vì nhau mà sống. Sẽ không có bất kỳ hàng rào định kiến nào ngăn cản chúng ta vì sự khác biệt mà không làm những điều tốt đẹp cho nhau. Bởi, những người sống chung vòm trời, thế giới, xã hội... thì không bao giờ phân định ranh giới hoặc tự tách mình ra khỏi cộng đồng; trái lại, cần phải có tình thương, thấu hiểu, gắn bó, hòa hợp... Như thế, mỗi người chúng ta mới có thể trở thành công dân toàn cầu trong ngôi nhà chung thế giới.

Nơi đâu mình sống cũng là quê hương - Ảnh 1.

TP HCM là nơi nhiều người coi như quê hương thứ hai của mình. Ảnh: HOÀNG TRIỀU

Muốn có được cảm giác như đang ở nhà mình, dù đang sống và làm việc ở bất kỳ nơi đâu..., chúng ta cũng phải nỗ lực sống hết mình, cống hiến hết mình, yêu thương hết mình cho những điều ý nghĩa. Đó là cách chúng ta đang sống đẹp cho chính mình và cho xã hội. Đó cũng là cách chúng ta đang nhận về phía mình những nụ cười, sự an vui, món quà ngọt ngào từ cuộc đời.

Tôi đã gặp, đã biết rất nhiều người vì công việc, cuộc sống, hay vì một hoàn cảnh, lý do nào đó buộc họ phải xa quê hương, xứ sở để đến với những vùng đất mới. Họ đi xây dựng trường học cho trẻ em nghèo vùng núi; tình nguyện đem cái chữ gieo trên những vùng đất khô cằn tri thức; giúp người dân nghèo được chữa bệnh, bớt khổ; giúp người dân khó nhọc đi qua những ngày bão lũ... Và đâu đó khắp nơi trên trái đất này, mỗi phút, mỗi giây, mỗi giờ, mỗi ngày trôi qua, chúng ta chẳng thể kể hết những con người đã, đang sống đẹp. Chính họ cũng đã tự nhận mình là con, là anh, là em... với những người nơi quê hương, xứ sở mà họ đang sống như người trong một nhà.

Nơi đâu cũng sẽ là "nhà mình", nếu chúng ta nhận ra ý nghĩa tốt đẹp mà cuộc đời ban tặng. Nơi đâu cũng là quê hương khi chúng ta quan tâm, yêu thương, đối xử với thế giới xung quanh như yêu thương chính mình, gia đình mình! 

Thu Đình