Dự kiến tăng số lượng cầu thủ nước ngoài
Ngày 8-4-2026, Công ty Cổ phần Bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam gửi đến các câu lạc bộ đang thi đấu V-League 2025-2026 dự kiến phương án tăng số lượng cầu thủ nước ngoài được đăng ký tại các giải bóng đá chuyên nghiệp quốc gia từ mùa bóng 2026-2027.

Từ mùa bóng 2026-2027 dự kiến sẽ gia tăng cầu thủ ngoại thi đấu trên sân (Ảnh: VPF)
Khi phần "ngoại" có nguy cơ chiếm đa số trên sân, câu hỏi đặt ra không còn là nên hay không, mà là: bóng đá Việt Nam đang phát triển theo hướng nào?
Nếu chỉ nhìn vào con số, việc tăng từ 3 lên 4 ngoại binh trên sân có thể được xem là điều chỉnh kỹ thuật. Nhưng đặt trong tổng thể cơ chế hiện hành, đây không còn là câu chuyện của một suất, mà là sự thay đổi căn bản cấu trúc đội hình. Và vì thế, ở thời điểm này là chưa thể đồng ý.
Cơ hội thi đấu của cầu thủ nội bị thu hẹp
Nếu áp dụng đề xuất mới và CLB sử dụng tối đa các nguồn lực hiện có: 4 cầu thủ nước ngoài (trên sân), 2 cầu thủ Việt kiều (chưa có quốc tịch Việt Nam), 1 cầu thủ nhập tịch (không có huyết thống).Tổng cộng: 7/11 vị trí không phải cầu thủ nội.


Hạn chót các CLB góp ý là trước 11 giờ ngày 11-4, nói thẳng các CLB cần phải hết sức cân nhắc, vì một quyết định vội vàng có thể định hình sai hướng cho cả nền bóng đá trong nhiều năm tới.
Hệ quả: chỉ còn 4 cầu thủ nội trên sân; cơ hội thi đấu của cầu thủ trong nước bị thu hẹp mạnh; các vị trí then chốt dễ bị "ngoại hóa".
Khi nội binh trở thành "thiểu số" thì đây không còn là câu chuyện tăng chất lượng, mà là dịch chuyển bản chất của giải đấu.
Một giải đấu quốc nội nhưng phần lớn cầu thủ trên sân không trưởng thành từ hệ thống đào tạo trong nước sẽ dần đánh mất vai trò nền tảng cho bóng đá quốc gia.
Vấn đề càng rõ khi đặt trong quy mô của V-League hiện tại. Một giải đấu chỉ có 14 đội vốn đã hạn chế số trận và cơ hội ra sân. Khi nguồn cung cầu thủ ngoại và tương đương ngoại tăng lên, không gian dành cho cầu thủ nội sẽ càng bị thu hẹp.
Kinh nghiệm từ giải J.League và K League 1 cho thấy họ không tăng số lượng ngoại binh một cách ồ ạt. Nhật Bản cho phép đăng ký rộng nhưng thường chỉ sử dụng tối đa 3 ngoại binh trên sân (kèm cơ chế cầu thủ châu Á), còn Hàn Quốc duy trì mô hình 3+1. Quan trọng hơn, cả hai đều đặt nền tảng ở đào tạo trẻ và kiểm soát vai trò của cầu thủ nội.
Nhờ đó, đội tuyển Nhật Bản và đội tuyển Hàn Quốc không chỉ duy trì được sức mạnh ổn định mà còn liên tục sản sinh cầu thủ chất lượng cho bóng đá châu lục và thế giới.
Trong khu vực, đội tuyển Thái Lan giữ được sự cân bằng, còn đội tuyển Indonesia chọn con đường nhập tịch mạnh mẽ và nhất quán. Việt Nam lại đang đi theo hướng lưng chừng: tăng ngoại binh, mở rộng Việt kiều, sử dụng nhập tịch, nhưng có vẻ thiếu một trục chiến lược rõ ràng.
Đánh mất bản sắc
Đội tuyển Việt Nam từng thành công không phải nhờ ngoại lực, mà nhờ một thế hệ cầu thủ nội được thi đấu đủ nhiều để trưởng thành. Khi số suất nội binh trên sân bị thu hẹp còn 4, những vị trí then chốt như tiền đạo, trung vệ hay tiền vệ sáng tạo sẽ dần biến mất khỏi hệ thống phát triển.

Đội tuyển Việt Nam (phải) từng thành công nhờ một thế hệ cầu thủ nội được thi đấu đủ nhiều để trưởng thành (Ảnh: THẠO HOÀNG)
Nếu tình trạng cầu thủ nội lép vế thì chỉ trong vài năm, đội tuyển sẽ đối mặt với hệ quả: thiếu lực lượng kế cận, phụ thuộc vào nhập tịch và đánh mất bản sắc. Xa hơn, các học viện và hệ thống đào tạo trẻ cũng sẽ bị ảnh hưởng khi đầu ra ngày càng bị thu hẹp.
Không thể phủ nhận ngoại binh giúp nâng chất lượng giải đấu và tăng tính cạnh tranh, nhưng đó là lợi ích ngắn hạn nếu không đi kèm nền tảng. Một nền bóng đá bền vững phải giữ được sự cân bằng giữa giải đấu và đội tuyển.
Với quy mô 14 đội, V-League chưa đủ không gian để hấp thụ một thay đổi lớn như vậy. Chỉ khi mở rộng lên 16 hoặc 18 đội, khi số trận và cơ hội thi đấu tăng lên, việc nới rộng ngoại binh mới có thể được tính đến một cách hợp lý.
Tăng ngoại binh không sai. Nhưng tăng trong điều kiện hiện tại là một bước đi hơi sớm và tiềm ẩn rủi ro. Và nếu phải chọn giữa sức hấp dẫn ngắn hạn với nền tảng dài hạn, bóng đá Việt Nam cần một lựa chọn tỉnh táo.
Quy định hiện hành: CLB V-League đăng ký tối đa 4 cầu thủ nước ngoài; CLB dự V-League + AFC/AFF đăng ký tối đa 7 cầu thủ nước ngoài; danh sách trận đấu: tối đa 4, sử dụng tối đa 3 trên sân.
Phương án đề xuất: CLB V-League đăng ký tối đa 5 cầu thủ nước ngoài; CLB dự V-League + AFC/AFF đăng ký tối đa 8 cầu thủ nước ngoài; danh sách trận đấu: tối đa 5, sử dụng tối đa 4 trên sân.
Điểm thay đổi: tăng 1 ngoại binh trên sân; tăng 1 suất đăng ký với mọi CLB.
Ý kiến của CLB Ninh Bình
CLB Ninh Bình đề xuất giữ nguyên số lượng cầu thủ nước ngoài như hiện tại, theo hướng mỗi CLB được đăng ký 4 cầu thủ ngoại và sử dụng tối đa 3 cầu thủ trên sân. Đây là phương án phù hợp để vừa bảo đảm chất lượng chuyên môn của giải đấu, vừa tạo điều kiện cho cầu thủ Việt Nam có thêm cơ hội thi đấu, tích lũy kinh nghiệm và phát triển.
Trong bối cảnh hiện nay, nếu tăng số lượng ngoại binh lên 5 cầu thủ, nhiều CLB sẽ gặp thêm áp lực về tài chính, từ đó ảnh hưởng đến khả năng duy trì hoạt động ổn định, thậm chí có thể phát sinh nguy cơ xin rút lui khỏi giải.
Theo quan điểm của CLB Ninh Bình, ở thời điểm này, Liên đoàn và các đơn vị điều hành giải nên ưu tiên những vấn đề căn cơ hơn như gia tăng nguồn tài trợ, nâng cao nguồn thu, cải thiện chế độ, quyền lợi và điều kiện làm việc cho đội ngũ cán bộ của VFF, VPF, qua đó phục vụ tốt hơn cho sự phát triển chung của bóng đá Việt Nam.
Việc tăng số lượng ngoại binh, nếu được xem xét trong tương lai, chỉ nên đặt ra khi quy mô V.League được nâng lên 16 đến 18 đội. Khi đó, mặt bằng lực lượng, tính cạnh tranh và yêu cầu nâng cao chất lượng giải đấu sẽ đòi hỏi một cơ chế phù hợp hơn.

Bình luận (0)