Ghé quán cô Hoa trên đường Phan Đình Phùng, chúng tôi kéo mấy cái ghế nhỏ ngồi quanh lò để… đợi. Vì trời mưa nên đa phần người địa phương ghé quán mua về, chỉ có chúng tôi làm khách.

Nếu bánh căn là một trong những đặc sản của Cam Ranh thì "đợi đến lượt mình" lại là "đặc sản" khi thưởng thức nó, bởi mỗi mâm chỉ có thể nướng khoảng hơn 10 chiếc bánh một lần. Biết khách ai cũng nôn nao, cô chủ quán thoăn thoắt đôi tay, rót bột gạo ra những chiếc khuôn tròn, đậy nắp chờ bột vừa chín phần đáy, lần lượt cho nhân bánh theo yêu cầu rồi chờ bánh chín. Thời gian nướng một mẻ bánh căn khoảng 1-2 phút. Chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy "chờ đợi là hạnh phúc" đến vậy!

Xèo xèo bánh căn Cam Ranh - Ảnh 1.

Những chiếc bánh căn nhỏ bằng nửa lòng bàn tay vừa được lấy ra khỏi khuôn, nghe tiếng xèo xèo, tỏa mùi thơm phức. Ngoài trứng, bánh căn cô Hoa còn dùng thịt bò, tôm, mực làm nhân. Như một lợi thế của người miền biển, hôm nào hàu tươi thì quán lại có thêm nhân hàu hấp dẫn vô cùng.

Ăn kèm với bánh căn là xà lách, rau sống, các loại húng, quế... và đặc biệt không thể thiếu xoài bằm. Khi dĩa bánh nóng hổi được dọn lên bàn, chúng tôi trải xà lách, cho vào thêm các loại rau thơm, một chút xoài, đặt miếng bánh căn vào giữa, cuộn lại rồi quyện cùng nước chấm để thưởng thức.

Bạn có thể chọn loại nước chấm theo khẩu vị gồm nước nắm pha, nước mắm cá kho và mắm nêm. Thật đậm đà làm sao khi cái vị giòn thơm bùi bùi của bánh hòa với vị ngọt tôm, mực; vị béo của trứng; vị mằn mặn cay nhẹ của mắm; lại thêm chút chua chua của xoài bằm, thanh mát thơm dịu của rau sống… mà chúng tôi gọi tổng thể là "mùi vị gây nhớ thương".

Cứ thế, chúng tôi vừa ăn vừa đợi những mẻ bánh mới, nào là nhân trứng thịt bò, nhân tôm mực, rồi lại chuyển sang nhân hàu. Cái thú vừa tán gẫu vừa chờ đợi những miếng bánh nóng hổi được "vớt" ra thật xốn xang khó tả.

Bốn đứa no nê cái bụng mà "hóa đơn" vẫn chưa đến 100.000 đồng. Mưa vẫn nhỏ từng giọt trên tấm bạt che đầu. Chiếc lò của cô Hoa ngày càng… tăng năng suất. Cái quán bình dân chỉ tầm 5-6 bộ bàn ghế con vậy mà đã biết bao năm đỏ lửa, để mỗi khi mưa về, người khách ghé quán hôm nào lại nhớ nhung những chiếc bánh căn hương biển mặn mòi.


Bài và ảnh: Hoa Tâm