Đăng nhập
icon Đăng ký gói bạn đọc VIP E-paper

Có một nơi luôn chờ ta về

Mai Lý

Thời gian đi qua rất nhanh nhưng có những điều trong đời không bao giờ thay đổi: nắng nhạt trên cánh đồng, dòng sông chảy qua làng và mẹ vẫn lặng lẽ chờ tôi.

Mỗi lần đứng giữa cánh đồng, tôi lại thấy lòng mình như rộng mở. Trước mắt là những thửa ruộng lúa chín vàng óng, gió lướt qua, từng lớp sóng lúa nối nhau dập dềnh đến tận chân trời.

Tôi đứng lặng nhìn cánh đồng, chợt nhớ những ngày còn bé, chân trần chạy dọc bờ ruộng, đuổi theo đàn chuồn chuồn bay thấp. Khi đó, tôi không biết rằng những buổi chiều vàng rực rỡ ấy sẽ trở thành ký ức không bao giờ trở lại, thân thương và đầy tiếc nhớ!

Những lần tôi trở về chốn cũ. Con đường làng quanh co giữa đôi bờ tre vẫn còn đó. Hàng tre đã già nhưng vẫn xanh bền bỉ. Con đường ấy dẫn tôi ra bờ sông - dòng sông của tuổi thơ.

Có một nơi luôn chờ ta về - Ảnh 1.

Minh họa AI: Huỳnh Hiếu

Dòng Rạch Lá không lớn lắm, nước lững lờ trôi, mang theo bóng mây và nắng. Ngày nhỏ, tôi và đám bạn thường nhảy xuống tắm vào những buổi trưa hè. Tiếng cười như vỡ ra trên mặt nước, lan xa.

Có khi chúng tôi nằm dài trên bãi cát, nhìn những con thuyền chở lúa đi ngang, mang theo mùi thơm của mùa gặt. Lúc đó, tôi cứ nghĩ dòng sông sẽ mãi như thế - mãi chảy qua tuổi thơ mình, mãi giữ lại tiếng cười trong veo của những ngày chưa biết lo âu.

Bây giờ trở về, Rạch Lá vẫn vậy, chỉ có tôi là khác. Những đứa bạn năm nào đã tản đi mỗi người một phương. Man mác trong tôi một nỗi buồn xa vắng…

Trong những khu vườn ven sông, xoài, ổi, mận…, cây nào cũng trĩu quả. Ngày xưa, mỗi khi đi học về, tôi thường ghé qua vườn nhà. Mẹ đang lúi húi tưới cây hoặc nhặt cỏ dưới gốc. Thấy tôi, mẹ chỉ cười hiền rồi hỏi: "Con đói chưa?".

Câu hỏi giản dị ấy theo tôi suốt những năm tháng đi xa. Xa quê rồi mới biết, có những câu hỏi trên đời không chỉ là lời nói, mà là cả một trời thương. 

Mẹ tôi chưa bao giờ đi xa khỏi ngôi nhà nhỏ bên vườn. Cuộc đời mẹ gắn với mảnh đất này, như rễ cây bám vào lòng đất. Mỗi lần tôi về, mẹ thường ra đứng trước ngõ từ rất sớm. Dáng người nhỏ bé, ánh mắt luôn hướng về phía cuối đường. Tôi biết mẹ đang chờ và hiểu rằng dù mình đi bao xa, vẫn có một nơi luôn mở cửa…

"Con về rồi đó hả?". Câu nói ấy, nụ cười ấy giống hệt những ngày xưa, khi tôi còn là đứa trẻ chạy về sau buổi học. Lòng tôi bỗng mềm ra như đất sau cơn mưa. 

Buổi tối, mẹ và tôi ngồi trước hiên nhà. Mẹ kể chuyện vườn cây năm nay sai trái, con sông mùa nước lên, lũ chim sẻ lại về làm tổ dưới mái hiên… Những câu chuyện nhỏ bé khiến tôi thấy quê hương vẫn nguyên vẹn như ngày nào. 

Tôi chợt hiểu rằng thời gian đi qua rất nhanh nhưng có những điều trong đời không bao giờ thay đổi: nắng nhạt trên cánh đồng, dòng sông chảy qua làng và mẹ vẫn lặng lẽ chờ tôi. Mỗi lần nhớ về, lòng tôi lại thấy ấm áp, hiền lành, như vòng tay của mẹ.


Lên đầu Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.

Thanh toán mua bài thành công

Chọn 1 trong 2 hình thức sau để tặng bạn bè của bạn

  • Tặng bằng link
  • Tặng bạn đọc thành viên
Gia hạn tài khoản bạn đọc VIP

Chọn phương thức thanh toán

Tài khoản bạn đọc VIP sẽ được gia hạn từ  tới

    Chọn phương thức thanh toán

    Chọn một trong số các hình thức sau

    Tôi đồng ý với điều khoản sử dụng và chính sách thanh toán của nld.com.vn

    Thông báo